Chương 20: Nhìn sao nam mới không thuận mắt

Cộc cộc.

Tiếng gõ cửa vang lên khép lại hồi ức giữa hai người, Bắc Duật Minh nâng ly rượu uống cạn, sau đó mới cho người vào.

“Thiếu gia, đây là hành trình ngày hôm nay của Nhược tiểu thư.”

Bắc Duật Minh quay trở lại sô pha, nhìn qua tập tài liệu trên bàn vừa được mang tới. Ngay sau đó ánh mắt xuất hiện vài tia âm hiểm.

Trần Thiên Vũ… hắn ta thật rảnh nhỉ!



Suốt mấy ngày nay, Nhược Đình đầu tắp mặt tối chuẩn bị lại video. Sau khi sắp xếp xong hậu trường, vừa hay Vương Thế Khải đến nơi. Người này bề ngoài thì đúng là kiểu đối lập với hình ảnh nam thần đoan chính của Trần Thiên Vũ.

Vương Thế Khải xây dựng hình ảnh là một bad boy chính hiệu, phong cách anh ta theo đuổi có phần nổi loạn. Nhược Đình cùng ekip khó khăn lắm mới tạo hình được cho anh ta để phù hợp với sản phẩm.

Ngoài mặt xử lý hết chuyện này đến chuyện nọ, trong lòng thì không khỏi chửi rủa cái tên Bắc Thiện Thành và Bắc Thị nhà anh ta. Vì giờ trong thâm tâm cô lúc này đã nhận định chính là Bắc Thiện Thành đứng sau chuyện ép đổi người này.

Lúc vừa quay xong video là hơn chín rưỡi tối, Nhược Đình suốt cả buổi giám sát sắc mặt chưa lúc nào dãn ra, đến khi kết thúc mới tạm thở phào. Đạo diễn Ricky Vũ quay sang nhìn cô, ông ta là đạo diễn có tiếng của Đài Truyền hình Quốc hội mà Nhược Đình vất vả mời đến:

“Giám đốc Nhược, vất vả cho cô rồi. Hiệu quả lần này cũng không tồi.”

Cũng không tồi?

Nhược Đình không khỏi bức xúc, lần trước quay Trần Thiên Vũ xong Ricky chả khen ngợi tấm tắc lắm thì sao. Đáng lẽ lần này có thể tạo ra một cơn sốt trong giới truyền thông quảng cáo nhưng giờ lại chỉ là một sản phẩm bình thường… nghĩ sao cũng thấy khó chịu.

“Đạo diễn Ricky, chúng ta đều vất vả như nhau mà, anh nói vậy thật khiến Nhược Đình ngại quá!”

Nhược Đình treo một nụ cười vừa phải, cô nói tiếp:

“Bây giờ cũng không còn sớm, chúng ta vẫn chưa có gì lót bụng. Để em mời anh nhé!”

“Ấy, sao có thể để cho phụ nữ mời cơm được chứ. Để tôi, để tôi!”

Cô cười:

“Phụ nữ và đàn ông bây giờ đều bình đẳng mà!”

“Thôi cứ để tôi.”

Ricky Vũ nhìn cô cười hài lòng.

Trẻ tuổi xinh xắn, có tài năng, có gia thế nhưng không kiêu căng chính là điều mà Ricky thích ở Nhược Đát Kỷ. Dù không biết vì sao bỗng dưng phải quay lại video, nhưng trong lòng ông đã định sẵn sẽ hợp tác với cô lâu dài.

Trong lúc hai bên đang đôi co bài ca “để tôi mời cơm” thì Vương Thế Khải vừa thay xong trang phục đi tới. Nhìn bộ dạng anh ta rất phóng khoáng, sảng khoái nói:

“Giám đốc Nhược, đạo diễn Ricky. Hai người cứ như vậy… hay là để tôi mời đi…”

Nhược Đình nhìn Vương Thế Khải, nghe nói anh ta là thiếu gia của nhà tài phiệt nào đó ở phía Bắc. Qua quan sát buổi làm việc hôm nay, cô nghĩ nếu đặt tại tình huống khác có lẽ cô thấy anh ta cũng được. Nhưng đáng tiếc, sau vụ video vừa rồi và cũng phần lớn do Vương Thế Khải là cái gai trong mắt của Trần Thiên Vũ nên Nhược Đình có chút không thích anh ta.

Vì vậy ánh mắt cô đã mất đi vài phần ý cười, ngoài mặt thì không thể từ chối được chuyện sẽ cùng anh ta ăn cơm.

“Đạo diễn, anh thấy sao? Vương thiếu gia đã có lời thì em không ý kiến gì đâu, cũng chỉ chờ anh thôi.”

“Được, được! Nếu người trẻ mấy người đã muốn bao lão già tôi đây thì tôi cũng rất sẵn lòng.”

Đôi lúc Nhược Đình giống như kiểu người mới chỉ học qua khóa giao tiếp cơ bản, bảo cô chào hỏi, cảm ơn hay gì đó thì được chứ để cô trò chuyện trong suốt quá trình ăn cơm là không thể nào. Vậy nên các bữa tiệc rượu, ăn uống… đều không thể thiếu bóng dáng của Chu Ngọc phụ trách mảng giao tiếp.

Mấy người chọn một nhà hàng nhỏ chuyên về đồ ăn Hàn Quốc. Vương Thế Khải từ lúc đến nhà hàng đã dính như keo bên cạnh Nhược Đình. Mà sắc mặt cô càng không tốt anh ta lại càng không biết điều.

“Giám đốc Nhược, lần này xem ra cô đã rất vất vả!”