Chương 19: Lời nhắc nhở của Bắc Thiện Thành

Quả thực xét về mặt giao tiếp Trần Thiên Vũ rất điêu luyện, anh được mài dũa trong giới giải trí đến nay đã sang năm thứ tám, sao có thể lễ nghi cơ bản cũng không biết.

Bắc Thiện Thành nhìn Trần Thiên Vũ rồi lại nhìn Nhược Đình, nụ cười vẫn treo trên môi:

“Không biết có thể mời tiểu thư một ly không?”

“Thật ngại quá, tôi không biết uống rượu.”

Nhược Đình thẳng thắn nói dối từ chối, thế nhưng ly rượu của cô đã tố giác tất cả. Điều này khiến cho Trần Thiên Vũ ở bên cạnh cũng khá bất ngờ.

Nhưng rất nhanh anh đã cầm lấy ly rượu của Nhược Đình quay sang Bắc Thiện Thành, thay cô nói:

“Dạ dày của cô ấy không tốt, để tôi uống thay vậy.”

Cụm ly với anh Bắc Thiện Thành cũng không giận, lại không tỏ thái độ gì khác mà chỉ đơn giản trò chuyện với Trần Thiên Vũ dăm ba câu.

“Dạo trước gặp cậu chúng ta vẫn còn xa lạ, hôm nay thì đã trở thành người chung một chiến tuyến rồi.”

Xét về tuổi tác thì Bắc Thiện Thành hơn Trần Thiên Vũ một tuổi.

Trần Thiên Vũ lập tức hiểu ý, cầm lấy chai rượu vang rót thêm vào ly của mình và anh ta.

“Đúng vậy, bây giờ Bắc nhị thiếu chính ra lại là ông chủ lớn của tôi. Bắc nhị thiếu, mời ngài.”

Nhược Đình khó hiểu nhìn lên Trần Thiên Vũ, anh nói thế là sao?

Bắc Thiện Thành nhấp môi ly rượu, khách sáo nói:

“Thật ra giữa chúng ta không cần quá khách khí như vậy. Cứ tự nhiên thôi.”

Dừng lại một chút, Nhược Đình vô tình bắt gặp ánh mắt của anh ta hướng về phía mình, giống như là ám chỉ điều gì.

“Có điều, tôi không phải ông chủ lớn của cậu. Người mua lại Thịnh Thế là anh lớn của tôi, anh ấy mới là ông chủ của cậu.”

Hóa ra, Bắc Thị đã mua lại Thịnh Thế một trong ba công ty giải trí lớn đầu cả nước và là công ty chủ quản của Trần Thiên Vũ… Trần Thiên Vũ đương nhiên là biết điều này, anh ấy lúc này chỉ cười chứ không phân trần rõ ràng.

Bắc Thiện Thành tỏ ý tốt nhắc nhở một câu, không biết là nhắc Trần Thiên Vũ hay nhắc Nhược Đình, hoặc cả hai:

“À, chỗ quen biết nên tôi cũng đặc biệt phải nhắc cậu… Rằng anh lớn của tôi tính tình rất thất thường, chính là kiểu không thuận mắt thì anh ấy có thể làm bất cứ chuyện gì để chọc phá đấy. Cậu cứ cẩn thận, đừng chủ quan.”

“Cảm ơn Bắc nhị thiếu đã nhắc nhở.”

Nghe phong phanh đại thiếu gia và nhị thiếu gia của Bắc gia tính tình không hợp nhau. Hành động “nói xấu” lần này của Bắc Thiện Thành chỉ chứng minh cho tin đồn đó là đúng mà thôi.

Trần Thiên Vũ vốn luôn cẩn trọng với các mối quan hệ trong ngành, anh nghĩ mình cũng không đến nỗi nào khiến ông chủ lớn phải chướng mắt, ngứa tay chọc phá đâu.

Sau khi Bắc Thiện Thành rời đi, thấy sắc mặt Nhược Đình rất tệ nên anh quan tâm hỏi:

“Đình Đình, em mệt sao? Anh đưa em về nhé!”

“Ừm.”

Không còn tâm trạng ăn uống nữa, hai người nên về thôi.

Ở bên kia, Tần Y Ly nãy giờ nhìn theo bóng dáng của Bắc Thiện Thành. Anh vừa về bàn cô ta mở miệng hỏi ngay:

“Đó chẳng phải là sao nam đang nổi đình nổi đám Trần Thiên Vũ à? Anh quen anh ta hả?”

“Ừ.”

Bắc Thiện Thành nhàn nhạt đáp lại.

Tần Y Ly chậc miệng một tiếng, lẩm bẩm:

“Bảo sao hai người họ lại có thể hẹn hò với nhau.”

Bản thân lại tự nhận định rằng cô gái xinh đẹp kia chẳng qua là vì sự nổi tiếng của Trần Thiên Vũ nên mới hẹn hò, vì nhìn hai người quả thật không hợp nhau chút nào, trông “không thể yêu nổi”.



Khu đô thị Lamen House.

Biệt thự số 23.

Bắc Duật Minh đứng trước cửa kính sát sàn, thân hình tuyệt mỹ hướng ra bên ngoài màn đêm đen. Trên tay người đàn ông cầm ly rượu Dalmore Scotch Whisky được ủ sáu mươi hai năm, đôi mắt thâm trầm khép hờ.

Xung quanh, khắp không gian được bao quát bởi hương thơm ngọc lan tây quen thuộc. Mùi hương phần nào thúc đẩy lý trí và cả tinh thần của anh, việc cảm hương và đặc biệt là mùi hương liên quan tới “cô ấy” luôn giúp anh ở trong trạng thái tốt nhất khi hồi tưởng lại sự tuyệt vời của người con gái.