Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Âm Mưu Chiếm Đoạt

Chương 26

« Chương TrướcChương Tiếp »
Lưu Tư mỉm cười gật đầu, cặp kính không gọng trên sống mũi càng làm tăng thêm vẻ tri thức. Anh ta vốn là trợ lý đặc biệt của Chủ tịch, nay được điều sang phò tá thiếu chủ, đủ thấy năng lực xuất chúng và sự tín nhiệm tuyệt đối. Dù mới 37 tuổi nhưng phong thái của anh ta rất điềm đạm, văn nhã, khiến ai trong công ty cũng nể trọng.

Sau vài câu xã giao, Tần Miễn được dẫn vào văn phòng riêng của Tư Đồ. Anh đang đứng bên cửa sổ sát đất, quay lưng về phía cửa, kẽ ngón tay kẹp một điếu thuốc lá. Nghe báo có Tần Miễn tới, anh rít nốt hơi cuối rồi dập tắt nửa điếu thuốc còn lại vào gạt tàn.

Tần Miễn thu trọn hành động đó vào tầm mắt. Trên mạng xã hội thường thêu dệt rằng đám phú nhị đại đa phần đều ăn chơi trác táng, hống hách và thiếu giáo dục. Qua kinh nghiệm làm việc tại khách sạn năm sao, cô cũng từng chứng kiến không ít kẻ còn tệ hơn thế. Nhưng cũng có những người như anh, sự giáo dục và chuẩn mực luôn toát ra từ những cử chỉ vô tình nhất.

Cô vốn cực kỳ ghét mùi thuốc lá, nên hành động dập thuốc của anh ngay khi thấy cô vào đã ghi một điểm cộng lớn. Ánh mắt cô dừng lại nơi bàn tay anh một thoáng – đôi bàn tay với những ngón thon dài, khớp xương rõ ràng cùng những đường mạch máu nam tính ẩn hiện nơi mu bàn tay. Đôi tay ấy, và cả chủ nhân của nó, quả thực rất cuốn hút.

Cho đến khi Tư Đồ xoay người lại, khẽ nhếch môi cười với cô, Tần Miễn mới sực tỉnh, vội vàng thu hồi ánh mắt.

“Ngồi đi.” Anh hất hàm về phía bộ sofa.

Tần Miễn mỉm cười đáp lại rồi ngồi xuống vị trí anh chỉ định.

“Cô muốn uống gì không?” Tư Đồ thong thả bước về phía cô.

“Dạ không cần phiền thế đâu Tư tổng.” Tần Miễn ngồi thẳng lưng, mở cuốn sổ tay, cầm sẵn bút, hoàn toàn là tư thế sẵn sàng làm việc. “Phiền ngài mô tả cụ thể nhu cầu của mình, ngài muốn tìm một người thư ký như thế nào ạ?”

Nhìn vẻ mặt nghiêm túc của cô, Tư Đồ không khỏi bật cười. Anh ngồi xuống đối diện cô, ghế sofa da phát ra tiếng sột soạt nhỏ khiến Tần Miễn nghe không rõ câu trả lời của anh.

“Giống như cô vậy.”

Tần Miễn ngẩn ra, ngỡ mình nghe nhầm, cô ngẩng đầu xác nhận: “Dạ, ngài nói gì cơ ạ?”

Tư Đồ thong thả vắt chéo đôi chân dài, cằm hơi nâng, ánh mắt trực diện và rực cháy nhìn chằm chằm vào cô. Anh nhếch môi, lặp lại một lần nữa bằng tông giọng rõ ràng hơn, mục tiêu thẳng chỉ vào cô: “Tôi muốn cô.”
« Chương TrướcChương Tiếp »