Cô thực sự không muốn sống mãi một cuộc đời như thế này. Dù cả đời này chẳng bao giờ mua nổi Lamborghini, cô cũng muốn sở hữu một chiếc xe nhỏ của riêng mình. Nếu không, sự nỗ lực hướng lên bấy lâu nay đổi lại một cuộc sống khổ cực thế này thì ý nghĩa nhân sinh nằm ở đâu? Có lẽ bị thực tại kí©h thí©ɧ, khát khao thay đổi cuộc sống trong cô lúc này đã dâng cao đến đỉnh điểm.
Tần Miễn nhắm mắt lại, đợi đến khi tiếng loa thông báo vang lên mới mở mắt ra, theo dòng người bước xuống tàu.
Đến công ty được hơn một tiếng, sau khi xử lý xong các đầu việc thường nhật, Tần Miễn ghé vào phòng giải lao thì tình cờ gặp trợ lý Lưu Tư vừa bước ra từ văn phòng Giám đốc Kinh doanh. Cô bưng tách cà phê, bước nhanh vài bước để kịp bắt chuyện trước khi anh ta rời khỏi khu làm việc chung: "Lưu trợ lý, không biết Tư tổng đã quyết định hẹn gặp ứng viên thư ký nào chưa ạ?"
Lưu Tư quay đầu lại, đáp: “Để tôi hỏi ý kiến sếp đã.”
“Vâng, phiền anh quá.” Tần Miễn cảm ơn rồi quay về văn phòng đợi tin.
Ly cà phê trên tay cô mới vơi được một nửa thì Lưu Tư đã phản hồi qua hệ thống:
[Quản lý Tần, Tư tổng nói mấy ứng viên đó anh ấy đều không ưng ý.]
Mấy người đó đều là do Tần Miễn cùng bên săn đầu người cấp cao tuyển chọn kỹ lưỡng suốt hơn một tháng trời. Hiểu rõ tầm quan trọng của vị trí thư ký Tổng tài nên cô chưa bao giờ dám lơ là. Vậy mà tâm huyết của cô vẫn không lọt được vào mắt xanh của anh sao?
Cảm thấy cứ tìm mù quáng thế này không ổn, Tần Miễn suy nghĩ một chút rồi nhắn lại: [Liệu tôi có thể trực tiếp trao đổi với Tư tổng về tiêu chí cụ thể không?]
Lưu Tư: [Để tôi hỏi lại xem sao.]
[Được, cảm ơn anh nhiều.]
Tần Miễn lịch sự đáp lễ.
Lúc này Tư Đồ vừa bước vào phòng họp. Mãi đến khi tan họp, Lưu Tư mới có dịp truyền đạt lại ý của Tần Miễn. Tư Đồ vừa bước ra ngoài, nghe trợ lý nói vậy thì khựng lại một giây rồi hờ hững bảo: “Bảo cô ấy qua đây, tôi sẽ trao đổi trực tiếp.”
“Vâng thưa sếp.” Lưu Tư lập tức kết nối máy.
Vài phút sau, Tần Miễn đã có mặt tại tầng lãnh đạo. Do thư ký mới chưa đi làm nên hiện tại chỉ có một nhân viên lễ tân trực ban để lo việc trà nước và các đầu việc cơ bản.
Lưu Tư đang cúi đầu lướt máy tính bảng, nghe thấy tiếng giày cao gót gõ nhịp trên sàn nhà liền ngẩng lên. Thấy Tần Miễn tới, anh ta bước lên mở khóa cửa văn phòng Tổng tài. Cánh cửa kính tự động trượt mở, Tần Miễn mỉm cười chào hỏi xã giao: “Chào anh, trợ lý Lưu.”