Chương 23

Lúc này, hai người đứng hơi lệch nhau một chút, không còn đối diện trực tiếp nên cảm giác ngượng ngùng cũng vơi đi phần nào. Hơi thở của cô vờn nhẹ quanh cổ anh. Dù đang ở giữa toa tàu chật chội hỗn tạp đủ loại mùi, cô vẫn thoáng ngửi thấy hương tuyết tùng bạc hà thanh mát từ người anh, tách biệt hẳn với bầu không khí ngột ngạt xung quanh.

Năm trạm kế tiếp là điểm dừng gần khu biệt thự của Tư Đồ. Tàu dừng, cửa mở, nhưng anh vẫn đứng yên bất động.

Tần Miễn ngước mắt lên xác nhận lại, khẽ nhắc nhở: "Tư tổng, đến trạm của ngài rồi."

Nhưng Tư Đồ vẫn chẳng có ý định nhúc nhích: "Tôi còn phải đi nơi khác có chút việc."

Thêm vài trạm nữa mới đến chỗ của Tần Miễn. Trạm này rất đông người xuống vì đây là khu vực tập trung nhiều dân văn phòng sinh sống. Cô chào tạm biệt Tư Đồ rồi theo dòng người bước ra ngoài. Khi bàn tay to lớn kia rời khỏi eo mình, cảm giác gò bó bỗng chốc tan biến, thay vào đó là sự nhẹ nhõm lan tỏa. Cô vừa đi vừa thầm thở phào một tiếng.

Tư Đồ đưa mắt nhìn theo bóng lưng cô khuất dần, rồi ngước lên nhìn bảng tên trạm dừng phía trên cửa tàu. Anh khẽ nhếch môi: "À, nhớ kỹ rồi."

Sau đó, anh gửi một tin nhắn cho Lưu Tư, đợi đến trạm tiếp theo mới xuống xe, bắt tàu chiều ngược lại để quay về điểm xuất phát ban đầu. Vừa bước ra khỏi cổng ga tàu điện ngầm, một chiếc Bentley màu xám bạc đã chờ sẵn bên lề đường.

Tư Đồ cúi người ngồi vào xe. Lưu Tư có chút tò mò xen lẫn quan tâm hỏi: "Tư tổng, sao đột nhiên ngài lại hứng thú đi tàu điện ngầm vậy ạ?"

Phải giữ tay trên vòng treo suốt một quãng đường dài, giờ đây cả cánh tay anh mỏi nhừ và cứng đờ. Vị đại thiếu gia từ nhỏ đã có xe đưa xe đón này đâu đã bao giờ phải chịu khổ thế này?

Tư Đồ nhíu mày, vừa xoa bóp cánh tay cho bớt mỏi, vừa nở nụ cười ẩn ý: "Đi để làm quen với môi trường chút thôi."

Vừa xoa tay phải, anh lại vừa lật bàn tay trái lên nhìn, nụ cười trên môi càng đậm hơn. Chính bàn tay này đã ôm eo Tần Miễn suốt cả dọc đường. Đến tận bây giờ, cảm giác mềm mại và hơi ấm ấy dường như vẫn còn vương vấn trong lòng bàn tay anh.

Chen chúc trên tàu điện ngầm về đến nhà, Tần Miễn đã mệt rã rời. Cô đặt đồ ăn giao tận nơi rồi vào phòng tắm gội sạch bụi bặm. Khi cô bước ra, túi đồ ăn cũng vừa được giao đến. Dù nhà ăn công ty có phục vụ mỗi ngày nhưng cô đã ăn suốt 5 năm, quanh đi quẩn lại cũng chừng đó món nên cũng phát chán. Vì vậy, ngoài giờ làm việc, cô thường tự nấu hoặc đặt đồ ăn ngoài cho đổi vị.