Chương 50

Vương Nhai tức giận mắng: “Tên khốn nào đấy!”

Cô không kịp nhìn xem ai đang cản trở mình, dùng tốc độ nhanh nhất chạy về phía cây gậy gỗ mun rơi xuống.

Ngay khi cô chạy đến và nhìn thấy cây gậy nằm ngang trong bụi cỏ, đột nhiên có hai bóng người cùng lao ra, nhào về phía cây gậy. Vương Nhai va mạnh vào một bóng người cao lớn, bị hất văng ra ngoài.

Trong khoảnh khắc va chạm, mùi mồ hôi nồng nặc xộc vào mũi khiến cô biết người đυ.ng mình là đàn ông!

Vương Nhai bị ngã lăn ra đất, đau đến mức méo mó mặt mày, rên lên từng tiếng.

Cô cũng không kịp kêu đau, nhanh chóng bò dậy chuẩn bị chiến đấu tiếp, thì đột nhiên nghe thấy một tiếng "vèo" nặng nề xé gió, cây gậy gỗ mun nằm trong bụi cỏ bất ngờ nhảy lên, đập mạnh vào người vừa lao đến bên cạnh nó, hất người đó bay ra ngoài.

Nhìn dáng người, hẳn là một phụ nữ!

Cây gậy gỗ mun vừa đánh bay người phụ nữ, lập tức bay vυ"t lên độ cao ít nhất mười mét so với mặt đất, rồi "vυ"t" một tiếng bay xa, biến mất trong màn đêm!

Tốc độ nhanh đến mức, cho dù lúc này Vương Nhai có vác cả dàn phóng tên lửa trên vai cũng không thể giữ nó lại!

Vương Nhai trừng mắt nhìn cây gậy gỗ mun biến mất trong bóng tối, chết lặng người! Gậy gỗ mun bay mất rồi, lão thái bà trọng thương bỏ lại cái xác vô dụng chạy mất rồi!

Giây phút quan trọng của việc diệt quỷ, cô lại bị "con chim lợn" nào đó nhảy ra phá hỏng!

Vương Nhai cảm thấy phía sau vẫn còn người, cô nghiến răng nghiến lợi, quay đầu lại nhìn, thì thấy Trừng Nhãn Hà đang chậm rãi đi dọc theo chân tường của công trường!

Mắt Vương Nhai lập tức trợn tròn! Chẳng lẽ ba người này đã đến từ trước, núp trong góc tường xem cô và lão thái bà đánh nhau?

Vương Nhai tức đến mức hít sâu một hơi, gầm lên một câu chửi tục bằng tiếng địa phương: "Trừng Nhãn Hà, đồ chó chết!"

Nôn ra ba lít máu cũng không đủ để diễn tả sự tức giận của cô lúc này! Căm hận! Uất ức! Đồng đội ngu ngốc!

Cô xấu hổ khi làm đồng đội với Trừng Nhãn Hà, bọn họ không phải đồng đội, đánh chết cô cũng không muốn làm đồng đội với bọn họ! Đồ phá hoại!

Cả lũ phá hoại!

Bên cạnh, người đàn ông va chạm với Vương Nhai đã bò dậy.

Dưới ánh đèn đường, Vương Nhai nhận ra người này không ai khác chính là vị cao nhân từ nước ngoài trở về mà cô quen biết, ông Đường!

Cô căm hận quay đầu nhìn về phía bụi cỏ, người phụ nữ đang ôm bụng bò dậy trong bụi cỏ cũng không phải ai khác, chính là người phụ nữ họ Trương, nghi là hậu duệ của Trương gia ở Vân Nam!

Vương Nhai vừa tức vừa hận, hận không thể đem tất cả những lời lẽ tục tĩu mà cô biết ra mà chửi.

Cô cũng không khách khí, tay trái chống nạnh, tay phải duỗi ra, ngón trỏ chỉ thẳng, ngón giữa cong lại bị ngón cái đè xuống tạo thành hình hoa lan, chỉ vào mũi Trừng Nhãn Hà bắt đầu mắng, chuyện cũ chuyện mới kể hết ra, mắng xong Trừng Nhãn Hà thì đến ông Đường, ngay cả người phụ nữ nghi là hậu duệ của Trương gia ở Vân Nam cũng không tha!

Vương Nhai phun nước bọt, mắng xối xả một trận, cuối cùng buông xuống mấy câu: “Xác quỷ già đã bị diệt, còn hồn phách trọng thương chạy thoát là do các người ra tay cản trở, trách nhiệm thuộc về các người! Trừng Nhãn Hà, nhận tiền của ngươi thì việc nên làm ta đã làm, tiền trao cháo múc, hai bên không ai nợ ai! Tạm biệt! À không, vĩnh biệt!”