Nhìn mà tôi cũng thấy đau thay cho xương chân của lão bà ta, vậy mà bà ta lại chẳng hề để tâm, hùng hổ vô cùng!
Tôi vớ lấy tấm bài vị trên mặt đất ném thẳng vào mặt lão thái bà, nhanh chóng chạy ra sau cây dâu, vịn vào cây dâu lại nôn thêm mấy ngụm nước vàng đắng nghét. Tôi lấy chai nước khoáng trong túi xách ra, mở nắp tu ừng ực mấy ngụm súc miệng, lại lục ra một viên sô cô la nhét vào miệng nhai nhai mới thấy dễ chịu hơn chút.
Bài vị dĩ nhiên không ném trúng lão thái bà, nhưng lại chọc cho bà ta nổi điên. Sợi dây đỏ xâu chuông đồng và tiền xu quấn quanh người lão thái bà lại trói chặt bà ta.
Hễ lão thái bà chạm vào dây đỏ là y như chạm phải dây điện cao thế, bị bật ra lại còn kêu la thảm thiết.
Lão thái bà di chuyển đôi chân như đang đi cà kheo, xoay vòng vòng trong cái vòng tròn được tạo bởi sợi dây đỏ, miệng phát ra những tiếng kêu la the thé như xé toạc màng nhĩ. Sau đó, bà ta liền vung gậy chống đập vào sợi dây đỏ.
Nói chính xác thì không phải đập vào dây đỏ, mà là đập vào chuông đồng và tiền xu xâu trên sợi dây đỏ!
Cây gậy chống nặng nề giáng xuống, đập trúng chuông nào thì chuông đó vỡ, đập trúng đồng xu nào thì đồng xu đó nát!
May mà đây không phải là bảy đồng xu cổ của tôi, mấy thứ hàng rẻ tiền mua ở mấy quầy hàng ven đường ngoài chợ đồ cổ này bị đập vỡ, tôi cũng chẳng tiếc!
Nhưng lão thái bà chết tiệt này đập nát hết mấy cái chuông đồng, tiền xu này rồi thì sẽ xông ra đập tôi!
Tôi dĩ nhiên không thể để mặc cho lão thái bà cứ đập phá như vậy.
Tôi đảo mắt nhìn xung quanh, ánh mắt dừng lại trên cây gậy chống bằng gỗ âm trầm kia.
Cây gậy chống bằng gỗ âm trầm này đúng là một món đồ tốt, chắc chắn bền bỉ, vung lên còn mạnh hơn cả ống thép, quan trọng nhất là dùng để đánh người, đánh quỷ, đập đồng phá sắt đều rất hiệu quả.
Tiền xu dù đã được luyện chế nhưng cũng chỉ là pháp khí nhỏ, dù sao cũng làm bằng đồng, bên dưới lại là đất cứng chứ không phải tấm thép nên cũng đỡ được chút lực, thế mà mấy đồng xu này vẫn bị cây gậy chống bằng gỗ âm trầm này đập một cái là vỡ!
Tôi còn trẻ, đương nhiên không cần dùng gậy chống, nhưng bà nội tôi hơn bảy mươi tuổi, vì hồi trẻ bị thương ở chân nên đi lại hơi bất tiện, nay tuổi cao sức yếu, thường xuyên bị đau chân phải chống gậy đi.
Đợi xử lý xong lão quỷ này, nhặt cây gậy gỗ âm trầm này về cho bà tôi dùng cũng được nha!
Tôi chẳng ngại đây là đồ người chết dùng qua, làm nghề này thì phải tiếp xúc với âm linh quỷ quái, nếu sợ ô uế thì đừng làm nghề này nữa!
Tôi cũng không có ý định gϊếŧ quỷ đoạt bảo, dù sao ở đây chỉ có tôi và lão thái bà chết tiệt này, đợi tôi diệt trừ lão thái bà xong thì cây gậy này sẽ thành vật vô chủ.
Nếu tôi không nhặt cây gậy này đi, đợi tên mù kia đến thì lại tiện nghi cho tên lừa đảo đó, tôi không làm đâu!
Hơn nữa, cây gậy này mà đem bán đi chắc chắn cũng được hơn triệu đấy!
Tôi vừa nghĩ đến cây gậy chống thì lại quay lại nhìn lão thái bà.
Trong lúc tôi phân tâm nghĩ về cây gậy, tiền xu và chuông đồng trên dây đỏ đã bị đập vỡ liên tiếp mười mấy cái, ngay cả cành liễu cắm ở đó cũng bị đánh bay, khiến vòng vây quanh lão thái bà lộ ra một khoảng trống rộng hơn một thước.