Chương 38

Nơi Trương Thanh Thủy dẫn cô đến rất đắt đỏ, một bộ quần áo có khi lên đến một hai nghìn. Vương Nhai bây giờ cũng coi như là người có tiền, trong túi có tiền tự nhiên phải tiêu xài!

Cô đi đối phó với lão quỷ kia là buôn bán mạng sống, nhỡ đâu chết trong tay lão quỷ, số tiền kiếm được mà chưa được hưởng thụ thì chẳng phải oan uổng sao?

Vương Nhai một hơi mua mấy bộ quần áo xinh đẹp, còn có váy và giày cao gót mà cô thích.

Cô cao một mét bảy mươi ba, mặc bộ váy mới mua, đi đôi giày cao gót bảy tám phân, đứng trước gương, ngay cả bản thân cô cũng phải kinh ngạc!

Cô đứng trước tấm áp phích quảng cáo của nhãn hiệu thời trang này, kiêu hãnh ngẩng cằm hỏi: "Trương mù, cô nói xem tôi và ngôi sao này ai đẹp hơn?"

Trương Thanh Thủy ngồi bên cạnh thản nhiên đáp: "Cô biết là tôi không nhìn thấy mà."

Vương Nhai hừ một tiếng: "Đàn gảy tai trâu!" Lại nói: "Dù sao tôi cũng thấy tôi đẹp hơn!"

Cô mua sắm vui vẻ, bỗng nhiên yêu thích nghề nghiệp của mình, kiếm tiền nhanh thật! Thấy quần áo đẹp là có thể mua, cảm giác quẹt thẻ mua đồ thật tuyệt vời!

Trương Thanh Thủy rất bận rộn, điện thoại liên tục reo, đi cùng Vương Nhai được nửa ngày thì đi mất, để lại người vệ sĩ tên là "Đông Tử" bên cạnh Vương Nhai để chăm sóc cô.

Vương Nhai mua quần áo xong lại dẫn vệ sĩ đi dạo quanh quầy mỹ phẩm mua mỹ phẩm, khi mua đồ còn ngồi đó học kỹ năng trang điểm, ngồi suốt cả buổi chiều, từ kem nền, kem mắt, chì kẻ mày, cọ vẽ mày mua đủ một bộ, tiêu tiền như nước, thực sự được hưởng thụ một phen làm tiểu thư lớn đi mua sắm có vệ sĩ đi kèm.

Khoảng hơn bảy giờ tối, Vương Nhai đang ăn cơm ở ngoài, nhận được điện thoại của Trương Thanh Thủy báo cho cô biết những thứ cần chuẩn bị đã chuẩn bị xong xuôi, căn phòng cô yêu cầu cũng đã chuẩn bị xong, ngay cạnh phòng cô ở tối qua.

Vương Nhai ăn cơm xong liền quay về nhà trọ nhỏ của mình lấy hành lý, rồi đến khách sạn gặp Trương Thanh Thủy, đi theo Trương Thanh Thủy đến căn phòng đã được chuẩn bị cho cô.

Cô kiểm kê lại đồ đạc Trương Thanh Thủy chuẩn bị cho cô, liền dặn Trương Thanh Thủy mấy ngày nay đừng làm phiền cô, cũng đừng cho người mang cơm vào, cô đói sẽ gọi điện cho Trương Thanh Thủy để sắp xếp người mang đồ ăn đến.

Vương Nhai tiễn Trương Thanh Thủy đi, tắm rửa xong liền lên giường ngủ, đợi đến khi dưỡng đủ tinh thần mới đứng dậy đốt hương tắm rửa, tĩnh tâm chuẩn bị đồ đạc để đối phó với lão quỷ.

Những thứ cô bảo Trương Thanh Thủy chuẩn bị đều là nguyên liệu thô, muốn thành phẩm còn phải tự mình chế tác. Cô đánh nhau với lão quỷ chắc chắn là một trận ác liệt, cô không dám lấy mạng sống của mình ra đùa.

Vương Nhai xin ba ngày, thực ra hai ngày đã chuẩn bị xong mọi thứ, lại ngủ một giấc no nê, dưỡng đủ tinh thần, lúc này mới gọi điện cho Trương Thanh Thủy báo cho Trương Thanh Thủy biết bất cứ lúc nào cũng có thể hành động.

Nửa tiếng sau, Trương Thanh Thủy xuất hiện ở cửa phòng Vương Nhai, phía sau Trương Thanh Thủy còn có một người phụ nữ trẻ tuổi. Người phụ nữ này rất xinh đẹp, ăn mặc rất tinh tế, cả người toát ra vẻ rạng rỡ, lộng lẫy.

Cô ấy ăn mặc rất giản dị, nhưng lại toát lên vẻ đẹp của một con phượng hoàng đang thu mình giấu cánh!

Vương Nhai trong phút chốc có chút thất thần, cô cảm thấy mình đã đủ xinh đẹp rồi, nhưng so với người phụ nữ trước mặt này thì lại có vẻ quê mùa, kém cỏi.