Kiếm được khoản tiền này, cô về quê xây biệt thự, tiền dưỡng lão cho bà nội đã có rồi!
Người khác đi làm thuê mười hai mươi năm mới xây được nhà về quê dưỡng lão, cô ra ngoài nửa tháng đã kiếm được đầy bát vàng, thật là nở mày nở mặt, quan trọng nhất là cô đã tự mình tranh một hơi, con gái thì sao?
Con gái có thể giỏi hơn con trai!
Nói đến chuyện chính, Vương Nhai hiếm khi nghiêm túc lại, nói: "Đó là một con quỷ già niên đại dựa vào mạch âm dưới đất tu luyện, vì công trường thi công đóng cọc phá hoại quan tài và thi thể của nó nên đã kinh động nó. Nó bó chân, từ điểm này có thể suy đoán ra tuổi của nó ít nhất là trên trăm năm, quỷ thọ cũng sẽ không thấp.”
“Tuổi tác không quan trọng, quỷ thọ cũng không quan trọng lắm, điểm quan trọng nhất là quỷ già này dựa vào mạch đất tu luyện. Sơn tinh quỷ quái nếu dựa vào núi tu luyện, được gọi là Sơn Thần, dựa vào mạch đất tu luyện có thể gọi là Thổ Địa Công Công hoặc Thổ Địa Bà Bà."
Ông chủ Hoàng nghe đến đây mặt mày tái mét, quay đầu nhìn lão Đường.
Lão Đường khẽ gật đầu.
Sắc mặt ông chủ Hoàng càng khó coi hơn, lão Đường lại nhẹ nhàng ấn tay phải xuống, ra hiệu cho ông chủ Hoàng yên tâm.
Vương Nhai nói: "Cách cục phong thủy của nơi công trường chắc hẳn các ông cũng đã mời người xem qua rồi, tôi sẽ không nói lời thừa, nơi này không có núi, cũng không có địa thế lớn để dựa vào, mạch âm mà lão quỷ dựa vào nhiều nhất chỉ có thể coi là một con mương nhỏ, muốn phá vỡ mạch âm sào huyệt của nó, các ông hãy đi tìm một cây dâu tằm trên tám năm tuổi cấy ghép đến đây, tôi lại trấn thêm mấy đạo bùa là có thể trấn áp nó không thể lật thân."
Cô nói thì nhẹ nhàng, nhưng sắc mặt lại rất nghiêm trọng, khiến ba người có mặt đều cảm thấy sự việc sẽ không dễ dàng như Vương Nhai nói.
Trương Mắt Mù hỏi: "Vương Nhai, lão quỷ này có chỗ nào khó giải quyết không?"
Vương Nhai gật đầu, nói: "Ả ta có một cây gậy làm bằng gỗ âm trầm, là một pháp khí được tôi luyện ít nhất trăm năm. Cho dù phá được hang ổ mạch âm nơi ả ta trú ngụ, dựa vào cây gậy này, ả vẫn có thể tự bảo vệ mình và tiếp tục gây họa cho người khác. Quan trọng nhất là, tôi nghi ngờ lão quỷ này khi còn sống không phải người thường, ả ta biết chút ít đạo pháp huyền thuật. Hơn nữa, ả không giống những quỷ vật thông thường đầu óc mụ mị, mà là một con quỷ tà thực sự đã thành tinh, hung ác, xảo quyệt, lắm mưu mô."
Vừa nói, cô vừa liếc nhìn Trương Thanh Thủy, nói tiếp: "Khu nhà ở của công trình này là do nhà cô đầu tư xây dựng, người tìm người đối phó với lão quỷ này cũng là cô, món nợ này lão quỷ đã ghi hận lên đầu cô rồi. Nếu cô không chết, oán khí của ả ta không tiêu tan, sẽ tiếp tục quấy phá. Nếu cô chết, thi cốt bị hủy hoại, bị cọc móng nhà đè lên cũng khó mà yên ổn, vẫn sẽ tiếp tục quấy phá."
Vừa nói, cô vừa nghĩ đến việc trước sau đã có vài nhóm người đi đối phó với lão quỷ kia, Trương Thanh Thủy cũng không phải chỉ một hai lần nửa đêm đến công trường trừ quỷ, người khác đều chết hết mà Trương Thanh Thủy vẫn bình an vô sự, chắc chắn có tuyệt chiêu bảo mệnh.
Lập tức nhìn Trương Thanh Thủy với vẻ mặt nửa cười nửa không, nói: "Trương tiểu thư, nói xem, cô đã sống sót đến bây giờ bằng cách nào?"