Tôi đứng ngoài cửa nghe ngóng một lúc lâu. Rõ ràng là bị yêu tinh chuối cắn đứt của quý, vậy mà lão lại có thể chém gió với cô y tá kia, bịa ra rằng cả đời lão là một kẻ đa tình, để rồi cuối cùng bị một người phụ nữ báo thù. Sau một đêm mặn nồng, cô ta đã lén bỏ thuốc lão, khiến cho chỗ đó bị lở loét. Cuối cùng, lão nhìn thấu hồng trần, bèn tự mình vung đao cắt đứt duyên trần.
Tuy lão Trần bịa chuyện một thôi một hồi, thế nhưng cô y tá kia lại tin sái cổ. Không những thế, tôi còn loáng thoáng nghe thấy cô ta nói với Lão Trần: "Anh Trần, anh đúng là một người từng trải..." Dứt lời, cô y tá còn không quên liếc mắt đưa tình với Lão Trần mấy cái.
Kết quả là lão Trần bị kích động đến mức vết thương suýt nữa thì lại bục ra...
Thấy cảnh này, tôi thật không thể nhìn nổi nữa, chỉ biết bất lực đảo mắt ngoài cửa. Sau đó, tôi khẽ ho khan hai tiếng rồi mới bước vào phòng bệnh.
Thấy có người vào, cô y tá kia liền lập tức thay đổi sắc mặt, tay chân cũng trở nên nhanh nhẹn hẳn lên. Chưa đầy một phút, cô ta đã thay thuốc xong cho lão Trần.
Thay thuốc xong, cô y tá bưng khay y tế vội vã rời đi. Đợi cô ta đi khuất rồi, tôi mới từ từ quay sang nói với lão Trần: "Lão Trần, cuộc sống của ông cũng khá đấy nhỉ!"
"He he he, đâu có đâu có! Ngồi đi!" Lão Trần cười một cách dâʍ đãиɠ, đồng thời đưa tay ra hiệu cho tôi ngồi xuống.
Sau đó, tôi chỉ nói chuyện phiếm với lão Trần vài câu. Dù sao thì tôi đến bệnh viện cũng chỉ để xem vết thương của lão thế nào, bây giờ thấy lão vẫn còn sung sức như vậy thì tôi cũng không ở lại lâu. Tôi chỉ báo cho lão biết tối nay tôi có việc, rồi rời đi.
Ra khỏi bệnh viện, tôi đến một quán ăn nhỏ, thấy lão Thường đã gọi sẵn cơm nước, còn gọi thêm hai chai bia.
"Anh Thường, tối nay còn có việc chính, vẫn uống rượu sao?" Tôi thắc mắc hỏi.
Thế nhưng lão Thường lại tỏ ra không hề bận tâm: "Người ta thường nói rượu vào thêm mạnh bạo, không uống rượu thì làm sao làm được chuyện lớn!"
Nói rồi, lão Thường, người đàn ông to cao như một tòa tháp sắt, nốc một hơi hết nửa chai. Thấy lão Thường uống hăng như vậy, tôi sao có thể chịu thua? Tôi cũng làm một hơi hết nửa chai.
Thấy tôi cũng sảng khoái như vậy, lão Thường liền phá lên cười ha hả: "Ha ha ha, Viêm Tử, đợi tối nay chúng ta diệt xong thứ kia, anh em mình lại về đây uống cho đã!"
Nghe lão Thường nói vậy, tôi bất giác mỉm cười. Tuy lúc sư phụ còn sống thường không cho uống rượu, nhưng tửu lượng của tôi cũng không hề kém. Lúc này đang có hứng, tôi liền đồng ý với lão Thường: "Được! Đợi sau tối nay, hai anh em ta sẽ làm một trận ra trò!"
Miệng thì nói là đợi sau tối nay mới uống một trận ra trò, nhưng kết quả là ngay tại quán ăn này, hai chúng tôi mỗi người đã nốc hết năm chai. Tuy chưa đến mức say gục tại chỗ, nhưng năm chai vào bụng ít nhiều cũng có ảnh hưởng, lúc này tôi chỉ cảm thấy đầu óc có chút choáng váng.
Dù hơi choáng, nhưng quyết tâm trừ yêu của hai chúng tôi không những không hề bị ảnh hưởng, mà ngược lại còn dâng cao hơn.
Lúc này đã hơn tám giờ tối, chúng tôi vốn định đến dốc Thập Lý sớm hơn một chút để chuẩn bị. Ai ngờ gọi liên tiếp hơn chục chiếc taxi, mà chết tiệt là không một ai dám đi đến dốc Thập Lý. Kể cả chúng tôi trả giá gấp đôi, họ cũng không chịu đi. Xem ra chuyện hai tài xế taxi chết hôm nay đã lan truyền khắp giới tài xế rồi, cho nên không ai dám đến nơi đó nữa.
Cuối cùng, hết cách, tôi và lão Thường đành phải bao một chiếc xe van chở hàng để đến dốc Thập Lý, kết quả là tốn thêm mất hai trăm tệ.
Vì đã uống rượu, nên trên đường đến dốc Thập Lý, hai chúng tôi đã ngủ quên trên xe. Đến khi bị gọi dậy thì đã đến dốc Thập Lý ở ngoại ô thành phố.
Trả tiền xong, tôi và lão Thường mang theo đồ nghề bước xuống xe. Nơi chúng tôi xuống xe vừa hay có một tấm bia đá, trên đó khắc rõ ba chữ lớn "dốc Thập Lý".
Tôi xem đồng hồ, bây giờ là mười một giờ, còn chưa đầy một tiếng nữa là đến nửa đêm. Cảm thấy thời gian có chút gấp gáp, tôi liền mở miệng nói với lão Thường: "Lão Thường, chúng ta đã đến dốc Thập Lý rồi, nhưng con lệ quỷ đó ở đâu thì có lẽ phải mất chút công sức tìm kiếm! Hơn nữa, chưa đầy một tiếng nữa là mười hai giờ, đến lúc đó du hồn kéo ra hết, chúng ta sẽ càng khó tìm hơn."
Lão Thường rít một hơi thuốc thật sâu, rồi cười với tôi: "Viêm Tử, tôi có một cái la bàn ở đây. Cái la bàn này được làm phỏng theo chiếc la bàn tìm quỷ của gia tộc tôi, tuy chỉ là đồ phỏng theo, nhưng để tìm mấy con lệ quỷ thực lực không cao thì vẫn rất hữu dụng!"
Dứt lời, lão Thường liền lôi từ trong túi ra một chiếc la bàn hình bát quái. Trên đó chi chít các loại phương vị bát quái cùng với bảng đối chiếu thời gian tương ứng. Không chỉ vậy, trên chiếc la bàn này lại còn có đến bảy cây kim chỉ.
La bàn thông thường chỉ có một cây kim, phong thủy đạo sĩ lợi hại hơn một chút có thể dùng đến hai cây, còn cao tay hơn nữa thì có thể dùng đến ba cây, nhưng đó đã là giới hạn rồi.
Vãi chưởng, lão Thường này mẹ nó đúng là không phải người mà. Tuy anh ta là một Giáp sĩ tu tập Kỳ Môn Độn Giáp, có nghiên cứu về "Kỳ Môn thuật" này, nhưng mà dùng được cả la bàn bảy kim, đây không phải là biếи ŧɦái thì là gì nữa?