"Cái gì? Cậu, cậu vậy mà lại biết Âm Hôn Quỷ thuật? Là môn phái lưu truyền ngàn năm đó sao?"
Thường Lượng trước mắt tỏ ra vô cùng kinh ngạc, đồng thời lộ vẻ mặt không tin.
Nhưng tôi không tranh cãi với anh ta, dù sao thì tôi thật sự biết Âm Hôn Quỷ Thuật, đây là sự thật không thể chối cãi. Tôi chỉ nhún vai, rồi nháy mắt với anh ta.
"Đúng vậy, mạch của chúng tôi lưu truyền đến nay, chỉ còn lại một mình tôi thôi!"
Thường Lượng tuy có chút nghi hoặc, dù sao thì cái nghề này của tôi cũng đã lưu truyền quá lâu, hơn nữa còn đầy màu sắc thần bí.
Thường Lượng trợn to mắt, hồi lâu không nói, mãi một lúc sau mới lên tiếng: "Huynh đệ lợi hại thật đấy, vậy mà lại là truyền nhân của Âm Hôn Quỷ thuật, nghe nói các cậu có thể thay đổi vận mệnh con người, chuyện này có thật không?"
Tôi thấy Thường Lượng hỏi vậy, chỉ mỉm cười vui vẻ chứ không trực tiếp nói cho anh ta biết. Dù sao thì mỗi ngành mỗi nghề đều có điều cấm kỵ, điều anh ta vừa hỏi tôi thuộc về điều cấm kỵ của nghề chúng tôi. Nên tôi không mở miệng trả lời anh ta.
Thường Lượng thấy tôi im lặng không nói, lập tức nghĩ đến chỗ khó của tôi, dù sao chúng tôi đều là người "ăn cơm âm phủ". Anh ta cười ha hả mấy tiếng, rồi nói đỡ cho qua chuyện.
Sau đó hai chúng tôi trò chuyện rất vui vẻ, dường như đều có cảm giác hận không gặp nhau sớm hơn.
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, làm nghề này của chúng tôi, vốn dĩ là "ăn bát cơm âm phủ", ngày thường ít qua lại với người sống. Phần lớn đều bầu bạn với hương nến vàng mã.
Nay gặp được một người đồng đạo, không chỉ tuổi tác tương đương mà còn tâm đầu ý hợp, tâm trạng tự nhiên vui vẻ.
Đêm đó tôi và Thường Lượng nói chuyện đến hơn ba giờ sáng, mới mỗi người tìm một chỗ thϊếp đi. Còn Thượng Quan Tiên, từ sau khi Thường Lượng xuất hiện, vẫn luôn không thấy bóng dáng, cũng không biết ẩn náu ở nơi nào.
Sáng sớm hôm sau, khoảng hơn tám giờ, hai chúng tôi lần lượt tỉnh dậy. Tuy chỉ ngủ được mấy tiếng, nhưng muỗi trong cái khe núi khỉ ho cò gáy này mẹ nó đặc biệt nhiều. Chỉ một đêm như vậy, trên người tôi không biết đã bị cắn bao nhiêu nốt rồi.
"Tổ cha nó, muỗi nhiều vãi!" Thường Lượng hung hăng chửi rủa, đồng thời không ngừng gãi ngứa trên người.
"Còn nói gì nữa, máu bị muỗi hút đêm qua đủ để đi hiến máu nhân đạo rồi." Tôi cũng rất bất bình nói, dù sao bị cắn toàn thân toàn nốt, làm sao mà dễ chịu cho được.
Tôi và Thường Lượng đều không ở lại lâu, thu dọn đồ đạc rồi quay về đường cũ. Vì thời tiết hôm sau khá tốt, tầm nhìn cũng khá thoáng đãng. Khi chúng tôi đi qua một bãi cỏ khô, tiện tay nhặt một ít cỏ khô và cành cây, rồi dùng củi khô đốt cái gốc của con yêu tinh chuối này đi.
Nhưng nói cũng lạ, khi chúng tôi nhóm lửa lớn đốt gốc chuối, cái gốc chuối đã bị tôi băm nát này vậy mà lại phát ra tiếng khóc "hu hu hu", tuy thời gian rất ngắn nhưng khiến người ta vô cùng kinh ngạc.
Tôi thì không sao, trước đó đã từng nghe qua, tuy lúc này kinh ngạc con yêu tinh chuối này vẫn chưa chết hẳn, nhưng cũng khá bình tĩnh.
Thường Lượng này thì phản ứng mạnh hơn nhiều, khi nghe thấy con yêu tinh chuối này khóc hu hu, vậy mà lại nhảy dựng lên: "Ối! Mẹ ơi!"
Nhìn hành động và biểu cảm khoa trương này của Thường Lượng làm tôi không nhịn được cười, đồng thời trêu chọc anh ta: "Lão Thường, sao thế? Sợ vỡ mật rồi à?"
Thường Lượng nghe tôi nói vậy, sắc mặt lập tức trở nên khó coi: "Ai nói tôi bị dọa sợ, tôi đang thi triển đạo thuật đấy!"
"Đạo thuật, anh cứ chém gió đi! Đạo thuật gì mà phải nói "Ối mẹ ơi" chứ?" Nói đến đây, tôi không nhịn được cười phá lên.
Mà Thường Lượng cũng là một gã đàn ông đích thực rất sĩ diện, vì thể diện, lập tức lấy ra một tờ giấy vàng từ trong ba lô, rồi chỉ nghe annh ta nói một cách hùng hồn: "Tôi nói cho cậu biết nhé Viêm Tử, đạo thuật lát nữa tôi thi triển lợi hại lắm đấy!"
Thấy Thường Lượng nói vậy, tôi cũng không vội đáp lời, chỉ nhìn anh ta. Còn Thường Lượng sau khi lấy tờ giấy vàng đó ra, chỉ thấy anh ta nhanh chóng gấp xếp, chưa đầy một lát, một con cóc giấy đã xuất hiện trong tay lão Thường. Khi tôi nhìn thấy con cóc được gấp bằng giấy vàng này, trong lòng rất nghi hoặc.
Lão Thường này đầu óc có vấn đề gì không vậy trời! Rảnh rỗi không có chuyện gì làm lại đi gấp một con cóc? Chẳng lẽ vừa rồi bị mình kích động đến ngớ ngẩn rồi?
Đang lúc tôi suy nghĩ miên man, chỉ nghe lão Thường vô cùng đắc ý nói với tôi: "Viêm Tử, để tôi nói cho cậu biết nhé! Con cóc này của tôi không phải là cóc bình thường đâu!"
Nghe đến đây, tôi chỉ liếc lão Thường một cái, nhìn anh ra bằng ánh mắt như nhìn một thằng đần: "Nói thừa, dĩ nhiên không phải cóc thường rồi, gấp bằng giấy chứ gì! Vãi chưởng..."
Lão Thường thấy tôi nói vậy, trán cũng vạch đầy vạch đen: "Ông đây nói cho cậu biết, con cóc này có thể sử dụng thuật độn giáp trong kỳ môn độn giáp, nó thuộc Hỏa, là một con Hỏa Thiềm Thừ (Cóc Lửa) đấy!"