Cả hai thi thể đều là đàn ông và là đồng nghiệp của nữ cảnh sát. Khuôn mặt nhợt nhạt của họ khiến người khác khϊếp sợ, nguyên mảng da mặt giống như bị hút sạch khí huyết, lõm hẳn vào trong, hai con ngươi lồi ra một cách nổi bật quá mức, trông rất kinh khủng. Có một lỗ thủng to bằng nắm tay ở não, tủy não bên trong đã bị rỗng, thậm chí máu cũng bị liếʍ sạch, chỉ còn lại một lớp vỏ sọ rỗng.Nữ cảnh sát bụm miệng chạy sang bên cạnh, nôn khan vài tiếng. Tôi cởi cúc áo của các nạn nhân và kiểm tra chúng một cách cẩn thận. Làn da trên toàn bộ cơ thể của họ vô cùng nhợt nhạt, giống như khuôn mặt của họ vậy. Khi họ chết, toàn bộ máu của họ đều bị hút hết, không còn một giọt nào.
Cửa tiệm chuyên quỷ sự của tôi không chỉ giúp quỷ, ngoài ra còn có thể trấn áp ác quỷ, từ khi tôi gặp quỷ ở cái hồ hồi nhỏ, suốt hơn chục năm qua, quanh vùng mười dặm tám làng không con ác quỷ nào dám ra gây chuyện. Thế mà đêm nay, không chỉ có vụ tấn công trong hẻm nhỏ, mà chúng còn dám ngang nhiên gϊếŧ người, đúng là tát thẳng vào mặt tôi, thách thức cửa tiệm chuyên quỷ sự của tôi!
“Họ chết rồi, tôi phải làm sao đây?” Nữ cảnh sát nôn xong thì bắt đầu khóc.
Lúc này, lớp phấn trên mặt cô ta đã trôi sạch, nhờ ánh đèn trong xe, tôi mới nhận ra cô ta có gương mặt rất xinh đẹp, dù môi còn tô son đen, lại càng làm tăng thêm vẻ đẹp hoang dại đầy quyến rũ.
Quả nhiên tôi đoán không sai, cô ấy là người mới vào nghề không lâu, có lẽ đây là lần đầu tiên ra ngoài làm nhiệm vụ, hai người đồng nghiệp chết cùng một lúc nên không biết phải làm gì.
“Đừng lo lắng quá, báo cảnh sát đi.” Tôi nhìn thi thể trong xe rồi nói với cô ấy.
“Tôi là cảnh sát rồi còn báo gì nữa, não anh úng nước à?” Cô ấy vừa khóc vừa mắng tôi.
Tôi suýt tức đến ói máu, cái gì vậy trời, cảnh sát kiểu gì thế này, loại người như cô ấy mà Cục cảnh sát cũng dám cho đi làm nhiệm vụ?
“Đúng là như thế, nhưng đây là vụ án vượt khu vực, xảy ra sự cố thì phải nhờ đến sự hỗ trợ của cảnh sát địa phương, không thì một mình cô xử lý được hai người bọn họ sao?” Tôi chỉ vào trong xe ra hiệu.
“Ừ nhỉ.” Nữ cảnh sát ngừng khóc rồi nói, cô ấy ngẩng đầu nhìn tôi, mí mắt còn đọng lại vài giọt nước mắt, trông rất đáng thương.
Cô ấy lấy điện thoại ra báo cảnh sát, thị trấn chỗ chúng tôi có đồn cảnh sát và họ sẽ tới đây rất nhanh. Trong khoảng thời gian nay, tôi không thể để cô ấy một mình để về nhà được, hôm nay là lễ Vu lan, tất cả mọi quỷ hồn đều được thả ra, đặc biệt là vào thời điểm này trong đêm - lúc các quỷ hồn hoạt động mạnh nhất, tôi sợ cô ấy sẽ gặp thêm chuyện không may.
Lá cờ đỏ của tôi bay về, rơi nhẹ xuống đất, sau đó xoay vòng tròn, một làn khí đen từ trong cờ tuôn ra, hóa thành hình dáng một đứa trẻ nhỏ, gương mặt trắng bệch, trông cũng chẳng khá hơn những xác chết trong xe là bao.
Đây là Nhị Mao, chính là cậu bạn tôi từng nhắc đến trước đó - bị ác quỷ bắt đi. Về sau, khi tôi tiếp quản cửa tiệm, mới phát hiện ra cậu ấy chưa đi đầu thai, vì đầu thai phải xếp hàng lấy số, những linh hồn trẻ em như cậu ấy thì không thể chọi lại những quỷ hồn lâu năm, mười mấy năm vẫn chưa có cơ hội. Vậy nên tôi đã cho cậu ấy vào trong lá cờ để giúp tôi làm việc, như thế vừa có chỗ ở, vừa tránh bị quỷ hồn khác ức hϊếp.