Chương 7

"Tôi nói này, nửa đêm nửa hôm một cô gái đuổi theo một chàng trai, có ra thể thống gì không?” Tôi dừng bước nói."Không ra thể thống gì cũng kệ, anh tưởng nhìn thấy nữ quỷ kia rồi tôi còn dám đi đêm một mình không?” Cô ấy trái lại rất thẳng thắn.

"Được thôi, cô muốn đi đâu, tôi đưa cô đi.”

Cô ấy chỉ tay về phía con hẻm nhỏ đối diện, nói: "Xe của tôi dừng ở đầu hẻm đó, anh đưa tôi qua đó nhé, tôi đúng lúc còn có việc muốn hỏi anh.”

Quả nhiên là tìm tôi có chuyện, tôi chợt nhớ tới trân châu đen, trong lòng lạnh toát. Có phải cảnh sát đã biết rõ việc tôi buôn bán trân châu đen, việc này nói ra cũng phiền hà thật.

Đi vào trong con hẻm, nhất thời cảm thấy trước mắt vô cùng tối, vừa rồi còn có ánh trắng sáng, giờ bỗng không thấy đâu, khắp nơi tối đen như mực, toát ra một sự quỷ dị.

Tôi thầm nói khốn khϊếp quỷ tà nào dám hỗn xược trước mặt tôi, cũng không xem ai đang ở đây, chọc vào tôi, tôi sẽ bẻ hết răng nó.

"Anh…” Nữ cảnh sát vừa nói một chữ, tôi bỗng cảm nhận được một làn gió lạnh thổi tới từ phía sau, thầm kêu không hay, vội vàng kéo cô ấy đến trước mặt mình. Nhanh chóng móc ra mấy xu tiền đồng trong túi, ném mạnh ra phía sau.

Chỗ này tổng cộng có tám xu tiền đồng, hình thành phương vị bát quái trong không trung, đưa tay bắt pháp quyết tăng thêm sức về phía trước, tám xu tiền đồng bị pháp quyết khống chế xoay chuyển cực nhanh trong không trung. Tiền đồng đã qua tay vạn người, dương khí mạnh nhất, bày thành trận pháp bát quái, uy lực cực lớn, ác quỷ bình thường sẽ không chống đỡ được.

Gió lạnh bỗng dưng biến mất, trước mắt lập tức sáng tỏ, mặt trăng trên trời lộ ra, dần dần thấy rõ khung cảnh trong con hẻm, trên mặt đất - nơi tám xu tiền đồng bày trận ban nãy có một vệt máu đỏ tươi.

Lòng tôi cảm thấy cực không vui, còn chưa làm rõ được thứ tấn công chúng tôi là gì thì nó đã chạy, chứng tỏ tu vi pháp thuật của tôi còn kém cỏi. Thu lại tám xu tiền đồng đút vào túi, lại móc ra một lá cờ đỏ to bằng bàn tay, vung lên không trung. Lá cờ bay lơ lửng, xoay trái xoay phải. Đây là "Cờ Truy Hồn Tam Thanh”, một khi khóa chặt mục tiêu quỷ tà vừa tấn công chúng tôi là sẽ tự đuổi theo dò thám đến tận cùng.

"Vừa rồi có phải là… có quỷ?” Nữ cảnh sát run rẩy hỏi.

Tôi không đáp lời, kéo tay cô ấy cấp tốc chạy ra khỏi con hẻm, lập tức nhìn thấy một chiếc xe việt dã đậu ở mé trái đầu hẻm, bèn thúc giục cô ấy mau mau lên xe. Nào ngờ cô ấy mở cửa lại hét toáng lên, hai đồng nghiệp trên xe đã chết, mà tử trạng vô cùng thê thảm khủng khϊếp!