Một phụ nữ mặc đồ tang, mặt trắng như tờ, im hơi lặng tiếng tiến vào trong, đứng ngay sau lưng cô gái. Cô ta nhìn tôi chăm chú, không chút sức sống, toàn thân tỏa ra luồng khí lạnh lẽo.Cô gái nhìn thấy cô ta ngay lập tức hét lên đầy sợ hãi, cô ấy muốn chạy ra ngoài nhưng bị dồn lại ở cửa, song động tác lại rất linh hoạt, lập tức chạy ra nép sau lưng tôi, run giọng hỏi: "Cô ta, cô ta là quỷ thật hay quỷ giả?”
"Tập tiên sinh có khách à, nếu như không tiện ngày khác tôi lại đến.” Giọng nói của người phụ nữ âm u, biểu cảm ngây dại, dù ai thấy cũng nhận ra đây tuyệt đối không phải người.
Cô gái trốn sau lưng tôi lại la thêm lần nữa rồi ngất xỉu ngã ra sàn.
Tôi cũng mặc kệ cô ấy, nhìn nữ quỷ nói: “Không sao, có việc gì cần tôi giúp?” Nói chuyện với quỷ phải tỏ thái độ bề trên, có như vậy thì họ mới phục bạn.
"Hừm, hôm nay người người nhà nhà có người cúng bái tế phẩm, người cô đơn không nơi nương tựa như tôi không có may mắn đó, trong lòng buồn bã, muốn xin Tập tiên sinh ban thuốc.” Cô ta nói rất thê lương, khiến lòng tôi cảm thấy chua xót.
Tôi đứng dậy đi đến trước giá hàng phía sau, lấy một bình màu trắng trên đó, đổ ra một ít bột màu trắng, bọc lại bằng giấy bản, đặt lên bàn: "Hễ khi cảm thấy l*иg ngực khó chịu, dùng móng tay chấm chút thuốc uống.”
"Cảm ơn Tập tiên sinh.” Nữ quỷ khom lưng cảm ơn, khi đứng thẳng, trên tay đã xuất hiện chiếc răng dính máu, cô ta đặt nó lên bàn rồi tiện thể lấy đi túi thuốc, tiếp đó trôi dạt ra ngoài.
Tôi dùng nhíp gắp răng quỷ đặt vào lá ngải và gói lại, sau đó buộc bằng dây đỏ đút vào túi.
"Nữ quỷ đi rồi?” Cô gái kia bò dậy khỏi sàn phủi phủi tay, hốt hoảng nhìn ra ngoài cửa, thấy cô ấy tỉnh lại đúng lúc như vậy, tôi dám cá vừa rồi cô ấy ngất xỉu vốn là giả vờ.
Tôi hừ khẩy, ngồi trở lại ghế, nhìn cô ấy chằm chằm, hỏi: "Cô là ai, tại sao lại tới chỗ tôi quấy rối?”
"Tôi… tôi là quỷ, bụng khó chịu, cũng được uống bột trắng như vừa rồi chứ?” Cô ấy vừa nói vừa quay đầu nhìn giá hàng.
"Muốn uống bột trắng thì ra chợ đen mua.” Tôi không vui nói: "Vừa rồi chính cô cũng đã nhận là hóa trang thành quỷ, quấy nhiễu mãi là có ý gì?”
Cô gái cúi đầu giống như quả bóng xì hơi, lẩm bẩm nói: "Sao tôi lại ngu ngốc thế này, ban nãy lại nói ra hết cả rồi.” Vừa nói vừa rút một bịch khăn giây, lau lấy lau để mặt mũi, xem ra là đang rất giận chính mình.
Tôi trông thấy rất buồn cười, cô gái này rất đáng yêu, là kiểu phụ nữ ngực to không có não, tôi thích nhất kiểu như vậy, bởi vì không mưu mô nên ở cạnh họ sẽ không có áp lực. Nhưng khi nhìn cô ấy, tôi vẫn bày ra khuôn mặt nghiêm túc, ngực to không não không có nghĩa là không nguy hiểm.
"Cô còn không chịu nói cô là ai, tới đây có mục đích gì?” Tôi lạnh lùng hỏi.
"Tôi có thể là ai được chứ, chỉ là một người qua đường mà thôi, rảnh rỗi tìm thú vui, được chưa?” Cô ấy giận bản thân lại còn trút lên đầu tôi.
Tôi cười khẩy nói: "Cô không nói thì để tôi nói thay cô vậy. Cô là người từ tỉnh tới, nghề nghiệp là cảnh sát, chắc hẳn mới vào nghề, còn là một người mới…”
Cô gái há hốc mồm, này có khi nhét được cả quả cà tím nữa đấy. Cũng không màng lau phấn trên mặt nữa, tỏ ra ngạc nhiên như thể nhìn thấy người hành tinh.
"Anh, làm sao anh biết được?” Nói hết câu, có lẽ là cô ấy nhận thức được bản thân mình lại lỡ miệng bèn vội nói: "Tôi không phải cảnh sát, cũng không phải người ở tỉnh tới, đoán bậy bạ gì không biết.”
"Tôi từng ở tỉnh khoảng thời gian rất dài, tôi nghe ra được khẩu âm ở đó.”
Tôi phất tay phải, đập khẩu súng kiểu 92 lên bàn nói tiếp: "Đây là súng lục của cảnh sát, súng mua được ở chợ đen đều là hàng mô phỏng, khác biệt rất lớn so với kiểu 92 thật. Tôi chỉ cần sờ qua là biết khẩu súng này là thật hay giả. Ngay từ động tác cô trốn ra sau lưng tôi đã cho thấy cô là người từng trải qua huấn luyện chuyên nghiệp. Một người trải qua huấn luyện chuyên nghiệp, mang theo súng cảnh sát, không phải là cảnh sát lẽ nào là sát thủ? Nói thêm nữa là sát thủ không dùng súng lục kiểu 92.”
Cô ấy nghe tôi phân tích rành rọt, ánh mắt ánh lên đầy sự kính phục, đợi tôi nói hết, nghiêng đầu nhìn khẩu súng trên bàn, lẩm nhẩm nói một mình: "Khẩu súng này sao quen thế nhỉ?”
Cô ấy bỗng nhận ra điều gì đó, hai tay vỗ hông, "a” một tiếng, xông tới giật khẩu súng, trừng mắt hỏi tôi: "Anh trộm lúc nào đấy?”
"Lúc nãy cô ngã.”
"Anh là quỷ à, trộm đồ còn nhanh nhẹn hơn cả trộm cướp, lại còn biết nhiều như vậy.” Cô ấy cảnh giác nhìn tôi.
Tôi cười hì hì: "Tôi không phải quỷ, trước kia từng nhập ngũ, còn quen thuộc với vũ khí hơn cảnh sát các cô.” Nói rồi tôi đứng dậy, tính đóng cửa về nhà, hôm nay vốn tưởng không buôn bán được gì nào ngờ lại thu được một chiếc răng quỷ coi như đã không tồi. Còn nữ cảnh sát giả ma giả quỷ tới quấy rối, tôi cũng chẳng buồn để ý.
"Nhập ngũ cũng không nên hiểu biết tường tận vũ khí như vậy.”
"Tôi là bộ đội đặc chủng.”
Đóng cửa, tôi cũng không muốn biết tại sao nữ cảnh sát lại chiếu cố tới cửa tiệm nhỏ của tôi, dù sao tôi cũng không phạm tội, nhìn trông cũng không thấy giống tới bắt tôi. Nhưng tôi cảm thấy cũng không phải chuyện tốt gì, vẫn nên tránh càng xa càng tốt. Nói tiếng tạm biệt với nữ cảnh sát rồi vội vàng đi về. Ai mà ngờ cô ấy vẫn dính lấy tôi, bám riết không buông.