Chương 5

Vừa ngồi yên trong cửa tiệm liền nghe thấy bên ngoài có tiếng giày cao gót cộp cộp, mỗi lần nghe thấy âm thanh này không khỏi khiến tôi sục sôi máu nóng, ba năm vẫn chưa có người yêu, có thể không khao khát phụ nữ sao? Nhưng mà nữ quỷ thì khỏi.

Một phụ nữ vóc dáng mảnh mai mặc bộ đồ trắng xuất hiện ở ngoài khe cửa, khuôn mặt được ánh đèn trong nhà chiếu rọi trông vô cùng nhợt nhạt. Thế nhưng đôi môi đỏ hồng, trong đôi mắt còn toát ra thần khí.

Tôi cười khẩy, cầm sách trên bàn lên đọc, không để ý đến cô ấy.

"Cửa chỗ anh sao chỉ mở một khe hở, bảo khách vào cửa kiểu gì?” Người phụ nữ ở bên ngoài nói.

"Là quỷ sẽ tự có cách vào.” Tôi không ngẩng đầu đáp.

"Ồ.” Người phụ nữ nghiêng người, vừa vặn chui đầu qua, cố gắng lách vào trong.

"Sao bên ngoài cũng không treo biển hiệu vậy, làm tôi tìm vất vả lắm đấy.” Người phụ nữ xoa người oán thán.

Hai mắt tôi vẫn nhìn trang sách như cũ, giơ ngón cái bàn tay phải chỉ về phía chếch bên trên sau lưng mình. Biển hiệu treo ở trên tường này, nền trắng chữ đen: Cửa tiệm chuyên quỷ sự! Góc dưới bên phải có một hàng chữ nhỏ: Xin miễn tiếp người sống!

"Vậy tôi tìm đúng nơi rồi, gần đây cơ thể tôi không thoải mái, kê cho tôi chút thuốc.”

"Cô vào nhầm nơi rồi, không thoải mái nên tìm bác sĩ, cửa tiệm này không tiếp người sống.” Tôi không ngẩng đầu lên, chỉ lạnh lùng nói.

"Người lạ người quen gì, có tiền lẽ nào anh còn không kiếm?” Cô gái không vui.

*Người sống và người lạ cùng là chữ 生人, trên biển hiệu có nghĩa là người sống, nhưng cô gái hiểu nhầm thành người sống.

“Tiền ở đây giống như tiền âm phủ, ra ngoài đi, tôi không cãi nhau với phụ nữ, đặc biệt là phụ nữ đi giày cao gót.”

"Đi giày cao gót thì làm sao? Lẽ nào quỷ không được phép đi giày cao gót? Nói cho anh biết, tôi còn đi tất lưới nữa đấy, anh xem thử này…” Nói rồi nâng chân dài định đặt lên bàn.

Tôi liếc mắt qua, không khỏi giật nảy, vội vàng vung sách đánh vào chân cô ấy: "Đủ rồi đấy, cô đóng quỷ không giống đâu, ra ngoài đi.”

"Không giống chỗ nào?” Cô ấy sửng sốt.

"Môi quá đỏ, quỷ không tô son.”

Cô ấy "ồ” một tiếng, quay người lách qua khe cửa rời đi. Thế nhưng không bao lâu sau, cô ấy lại quay trở lại, lần này môi đã bôi son đen, dưới ánh đèn mờ tối, cộng thêm khuôn mặt trắng nhợt, ôi trời ơi, như này còn đáng sợ hơn cả quỷ thật ấy.

"Hì hì, lần này không còn vấn đề gì nữa chứ, tin tôi là quỷ chưa?” Cô ấy nhếch miệng cười, rợn người thật sự.

Tôi suýt ngất xỉu, nhìn vào mắt cô ấy nói: "Nếu như quỷ có đôi mắt tinh anh như này sợ là có thể mượn xác hoàn hồn luôn rồi.”

"Ồ, như vậy à.” Cô ấy lại rời đi.

Tôi ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa, thầm nghĩ nghe giọng của cô ấy chắc chắn vẫn còn trẻ, không biết cô ấy ở đâu đến, sao nửa đêm canh 3 lại đến đây gây rối? Tôi đang suy nghĩ vấn đề này thì không ngờ rằng cô ấy lại quay lại, tôi ước gì có thể lau sạch phấn trên mặt cô ấy, xem thử diện mạo rồi quyết định xem có nên đuổi ra ngoài đánh một trận hay là XXOO.

"Lần này giống rồi chứ? Ha ha!” Không biết cô ấy tìm đâu ra đôi lens lại còn cười ngớ ngẩn nữa.

“Cô mà thu lại cái bóng thì càng giống hơn.” Tôi vừa tức vừa buồn cười.

"Hừm…” Cô ấy cúi đầu nhìn nửa ngày, cuối cùng tháo lens ra để nhìn rõ cái bóng dưới đất, lại quay đầu lách ra khỏi khe cửa.

Thật đúng là khó hiểu, tôi vừa định đứng dậy đóng cửa tiệm thì thấy cô ấy lại chui vào, tốc độ lần này nhanh đến mức khiến tôi không khỏi bất ngờ.

"Anh đang đùa tôi à? Tôi hóa trang thành quỷ không giống chỗ nào, giày vò người khác cũng không nên làm như vậy chứ. Bảo tôi thu lại cái bóng, con người làm sao có thể làm được? Anh thu cho tôi xem nào!" Cô gái hai tay chống eo, vẻ mặt đầy thách thức.

Tôi toát mồ hôi, tức giận nói: "Tôi có bảo cô hóa trang thành quỷ đâu, chính cô cứ đến quấy rối mà. Quỷ nhà cô có bóng à?”

"Đúng rồi, quỷ thì không có bóng, nhưng nhà tôi không có quỷ, tôi chưa bao giờ thấy thì làm sao biết được quỷ trông thế nào?"

Cô gái này thật khó chiều, đang định chuẩn bị đuổi cô ấy đi thì đột nhiên nhìn thấy cái gì đó phía sau cô ấy, mắt tôi lóe sáng: "Được, vậy tôi cho cô thấy quỷ thật trông như thế nào. Vào đây!" Câu cuối của tôi là nói với phía sau cô ấy.

Cô gái sợ hãi, toàn thân run rẩy quay lại hỏi nhỏ: "Anh... Anh không phải đang dọa tôi đấy chứ?"

"Tôi dọa cô làm gì, cô không phải muốn hóa trang thành quỷ sao? Quỷ đến rồi thì cô sợ cái gì?