Làm sao có thể? Tôi làm trong ngành này đã ba năm, lần đầu tiên lúng túng không biết làm gì. Nếu cô ta không phải quỷ, cũng không thể dùng ánh mắt mê người khiến Lưu Khôn choáng váng mụ mị chuyển hướng, tôi cũng cảm thấy khó mà ngăn cản. Ngoài ra tiền giấy và trà máu giải thích như nào!Người phụ nữ vừa nở nụ cười quyến rũ cực kỳ quỷ dị vừa nhìn tôi, từ từ bẻ thanh kiếm thành tám xu tiền đồng, giữ chúng trong lòng bàn tay một lúc, khi mở ra những đồng tiền đó đã biến mất.
Tôi ngạc nhiên nhìn bàn tay cô ta, trông giống như ma thuật, nhưng tôi biết chắc chắn không phải. Ba năm qua, tôi đã đọc hết cuốn sách cổ Đạo gia trong cửa tiệm, thế nhưng vẫn chưa đủ tu vi pháp thuật, còn cần tu luyện thêm. Tình huống kỳ quái này, tại sao trong sách cổ của nhà tôi lại không có ghi chép? Tôi vô cùng nghi ngờ cụ tổ còn giữ bí mật không truyền lại. Ông lão này, nhà chúng ta nào có người ngoài, ông đang giấu điều gì?
“Ma thuật của tôi không tệ nhỉ?” Cô ta vừa cười vừa siết tay, khi mở ra đã xuất hiện mấy chiếc răng trắng ởn: “Mấy chiếc răng này tặng cho cậu, cậu là người thông minh, biết nên làm thế nào. Nếu thích tôi, tối mai tôi sẽ tìm cậu, báo đáp cậu đàng hoàng.”
Đáy lòng tôi dâng lên hàn ý mãnh liệt, đến cùng cô ta vẫn là quỷ, khốn khϊếp đây vốn dĩ không phải ma thuật, mấy chiếc răng kia rõ ràng là răng quỷ, có ma thuật sự nào có thể biến ra mấy chiếc răng quỷ tặng tôi thì sau này tôi gọi người đó là ông nội. Nhìn khuôn mặt cười của cô ta, tôi bỗng nhận ra giữa mi tâm có một chấm đen hơi nhô lên. Lúc đầu không nhìn kỳ, cứ tưởng là nốt ruồi đen, lúc này thấy vậy đã chấn động toàn thân, tôi nhớ ra rồi, cô ta là xác sống!
Từ xa xưa, Đạo gia đã có truyền thuyết về nuôi xác, nhưng đó đều là tà thuật. Từ khi Mao Sơn chính thống bén rễ, mọi gì trái với luân thường đều được coi là tà môn ngoại đạo, và coi là con đường ác. Những tà ác này thường ẩn mình trong dân gian, thỉnh thoảng gây hại, nuôi xác sống là một trong số đó. Quy trình nuôi dưỡng này rất phức tạp, và chỉ có những người có tu vi cực cao mới có thể thực hiện. Họ sử dụng xác chết mới qua đời không quá nửa giờ, lấy tim và não, ngâm trong máu trẻ em, mỗi ngày cần phải niệm chú ngữ kèm theo, mất một năm mới có thể thành công.
Nhưng xác suất thành công không cao, có người nuôi dưỡng cả đời cũng khó nuôi được một xác sống, trong sách cổ Mao Sơn tên là hoạt tử nhân!
Xác sống này hễ nuôi thành sẽ có sống được ở cả hai giới âm dương, không chỉ có thể ra vào âm tào địa phủ, cũng có thể lộ diện dưới ánh nắng, còn không sợ bất kỳ pháp vật nào của Đạo gia, vô cùng đáng sợ. Nghe nói, từ xưa tới nay chỉ có một thuật nhân thời Tống nuôi dưỡng được một xác sống, không còn có ai thành công nữa.
Nuôi xác sống cũng chia cấp bậc. Bởi vì tim và não được nuôi dưỡng bằng chú ngữ và máu trẻ em, khi đưa lại vào cơ thể lần nữa, khó tránh khỏi sẽ lưu lại dấu vết trên da, rõ ràng nhất là mi tâm và l*иg ngực. Xác sống cấp thấp nhất, mi tâm và l*иg ngực sẽ có chấm đen lồi ra, cấp bậc càng cao, chấm đen càng nhỏ, dấu vết cũng sẽ không rõ. Nếu đạt đến xác sống cấp cao, sẽ hoàn toàn hòa vào làm một với làn da, không lưu lại bất kỳ dấu vết nào.
Trên mặt người phụ này bôi phấn rất dày, nhất là mi tâm, rất rõ ràng là đang che khuyết điểm này, lại nhìn phần ngực cô ta, giữa khe ngực mơ hồ lộ ra viền chấm đen, nhiều nhất là loại cấp trung.
Xác sống cũng không hẳn miễn nhiễm với các loại pháp khí Đạo gia, chỉ có một cách duy nhất để đối phó với loại tà ác này là dùng phân và nướ© ŧıểυ ô uế cùng máu tươi chích vào giữa trán và ngực, xác sống sẽ bị phá giải, biến thành một xác chết thối rữa. Phương pháp này có thể coi là bí thuật Mao Sơn, rất nhiều đệ tử chính tông không hề hay biết, huống chi là đám pháp sư tà ác và xác sống kia.