Lão Trương là người nấu ăn cho đồn công an, bình thường phụ giúp việc vặt, ông ấy là người thật thà chất phác nhưng vô duyên vô cớ lại bị quỷ hại chết, đúng là rất oan uổng. Tôi thở dài kéo Lưu Khôn vào trong cửa, hỏi anh ta phòng bếp ở đâu. Anh ta bảo nó ở góc phía Đông Bắc, tôi bảo anh ta dẫn đường, vào bếp tìm một cái bánh bao còn thừa, múc thêm một gáo nước lạnh, rồi lại đi ra cổng lớn.
Đầu tiên dùng một sợi dây thừng màu đỏ, buộc hai tay ông ấy lại, bóp miệng ông ấy, bảo Lưu Khôn bẻ một miếng bánh bao cho vào miệng, sau đó dùng sức ấn cằm xuống, chỉ thấy cổ họng ông ấy động đậy một cái, miếng bánh bao đã bị nuốt xuống. Lưu Khôn sợ đến mức run rẩy, còn tưởng ông ấy sống lại, lấy tay che mặt không dám nhìn.
Tôi bảo không sao, vì ông ấy chết oan, trước lúc chết lại vào lúc nửa đêm, bụng lại không có gì nên mới xuất hiện tình trạng “Ngã quỷ giữ cửa”. Nếu không cho ông ấy ăn, e là đồn công an về sau khó mà bình yên. Bây giờ dây thừng đỏ đã buộc lên tay, để đầu của lão Trương xuống đất, rồi cho Lưu Khôn dùng nước lạnh vây quanh thi thể ông ấy, làm vậy thì oán khí sẽ không thể thoát ra ngoài, mà từ từ lắng xuống, sau này sẽ không đến quấy rầy.
Xử lý xong lão Trương, tôi dẫn Lưu Khôn tiếp tục lần theo con đường tiền giấy về phía trước. Hướng đi là chính tây, trên phố vắng lặng như tờ, chẳng có lấy một bóng người. Điều này có liên quan đến lễ Vu lan hôm nay, từ khi cải cách mở cửa cho đến nay, thị trấn Thượng Thành của chúng tôi cũng trở nên sầm uất, nào là phòng karaoke, phòng xông hơi, hộp đêm... cái gì cũng có. Vào thời kì này trước đây, tôi thường thấy những gã say rượu ôm ấp những cô gái trong quán hát, hoặc nhóm người chơi bài tan cuộc kéo nhau đi ăn đêm, cũng thỉnh thoảng có vài chiếc xe chạy qua lại.
Mà giờ đây lại im ắng như thế, chúng tôi lần theo dấu vết quỷ để đi, quả thật là một kí©h thí©ɧ lớn, đến tôi cũng không nhịn được mà tim đập thình thịch.
Càng đi về phía tây, đầu tôi càng đau nhức, vì thị trấn của chúng tôi hẹp dài theo hướng nam bắc, đông tây lại ngắn, đi một lát đã ra khỏi thị trấn, tiến vào vùng ngoại ô. Nơi đây khá hoang vắng, ngoài những nấm mộ đen sì ra chỉ còn vài cây đại thụ thưa thớt, trong ngày lễ Vu lan càng nhìn càng thấy tựa như vô số bóng ma đang đứng sừng sững!
Con cú mèo lại càng làm loạn hơn, thỉnh thoảng lại kêu vài tiếng, nghe rất u ám, thảm thiết, một người đàn ông to lớn như Lưu Khôn sợ đến mức toát mồ hôi hột, nắm chặt lấy áo tôi không rời.
Tôi chợt phát hiện, có một trạch viện được xây bên cạnh ngôi mộ từ bao giờ, lúc đầu chỉ chăm chăm chú ý vào ngôi mộ nên không để ý đến sự tồn tại của nó. Lúc này, tiền giấy đã hết khi đến trạch viện, trong lòng tôi cảm thấy kì lạ. Nhưng nhìn bề ngoài và trên không trung của ngôi nhà, thấy toát ra một luồng khí đen quỷ dị, tuyệt đối không phải là nhà của người sống. Tiếc là tối nay ra ngoài không mang theo “Bút khai nhãn”, đó là báu vật gia truyền, có thể tạm thời mở ra mắt âm dương ở ấn đường, khiến cho tà ma quỷ mị không thể ẩn thân.
Không những không mang theo bút khai nhãn, mà còn rất nhiều pháp khí trừ tà tôi cũng không mang, bởi vì tôi vốn không làm nghề trừ ma, nên cơ bản chẳng dùng tới mấy thứ đó. Nhưng nhìn bằng mắt thường là đủ hiểu, đây là một âm trạch! Nhà ở dương gian chúng ta ở gọi là dương trạch, chỗ ở của quỷ gọi là âm trạch.
Hehe, dám làm loạn trên địa bàn của ông đây, đúng là tự tìm đường chết!
Tôi đi cùng Lưu Khôn đang run cầm cập đến cửa lớn, chuẩn bị gõ cửa, thì cánh cửa lại “két” một tiếng mở ra, nghe thấy âm thanh này vào ban đêm đúng là chói tai, hơn nữa còn rất kỳ quặc.