Chương 11

Ông tướng này như đóng đinh hai chân vào sàn nhà, tôi cược nếu như anh ta gan dạ đi ra ngoài thì tôi sẽ viết ngược họ của mình.

Anh ta đứng bất động tại chỗ, ngó ra ngoài hồi lâu, bên ngoài vẫn không có động tĩnh gì, ngay cả gió cũng không có, biểu cảm càng thêm căng thẳng. Anh ta bất ngờ nhấc chân đi ra ngoài, tôi thầm than hỏng rồi, xem ra họ ông đây phải viết ngược. Nào ngờ anh ta chạy đến cửa, đóng sập cửa lại, quay người dựa vào cửa, thở phì phò, trên trán cũng toát mồ hôi.

Tôi từng thấy người vô liêm sỉ, chỉ chưa từng thấy ai vô liêm sỉ như anh ta, miệng nói không tin mê tín phong kiến nhưng lại bị một câu của tôi dọa thành cái dạng này. Vậy cũng tốt, họ không cần viết ngược nữa rồi.

“Tôi nói này anh em, bên ngoài thật sự có quỷ?” Anh ta trợn mắt hỏi tôi.

Tôi thấy buồn cười, đến xưng hô cũng đổi rồi, gọi thân thiết gớm. Tôi nghiêm mặt, đưa ngón tay lên miệng tạo thế im lặng, sau đó lại ra hiệu anh ta quay trở lại, đừng chặn cửa. Anh ta hốt hoảng bụp miệng mình, chạy nhanh như bay trở về bàn.

Trong sự tĩnh lặng, ngoài sân đột nhiên vang lên một tiếng xào xạc, như tiếng ai đó đi nhón chân, lại như tiếng gió thổi lá cây rụng. Tóm lại, trong đêm tối quỷ dị này, khiến người ta nghe thấy mà lo lắng. Sắc mặt của cảnh sát biến đổi, cả người mềm nhũn ngã ngồi xuống ghế.

Tôi dựng tai nghe ngóng một hồi, đại khái hiểu rõ việc gì xảy ra rồi. Tôi moi tám xu tiền đồng trong túi ra, dùng một sợi dây đỏ xuyên lại, cắn rách đầu ngón tay rồi bôi máu lên tiền đồng, lắc cổ tay phải, tám xu tiền đồng kêu leng keng liên hồi rồi dựng đứng thẳng tắp, tạo thành một cây kiếm tiền đồng dài khoảng nửa thước!

“Đi theo tôi.” Tôi vẫy tay với cảnh sát sau bàn, mở cửa đi ra ngoài.

Anh ta thấy “màn kịch” biến đồng xu biến thành thanh kiếm thẳng, lập tức trở nên kính nể, run run đứng dậy, theo tôi ra ngoài. Bên trong với bên ngoài cánh cửa giống như hai thế giới, ở trong phòng mắt đã thích nghi với bóng tối một lúc nên vẫn có thể thấp thoáng thấy được cảnh vật, còn ngoài cửa bị bao phủ một tầng sương mù đen như mực, chìa tay ra cũng không thấy năm ngón tay đâu!

Tầm nhìn của đèn pin cũng không vượt quá 2m, từng cơn gió lạnh thổi tới, khiến tim tôi cũng không khỏi đập mạnh.

Cả sân đồn cảnh sát yên ắng, có vẻ rất trống vắng, cảnh sát sau lưng tôi đã gọi lên tên đồng nghiệp mấy lần nhưng hồi lâu cũng không có câu đáp lại, hô hấp của anh ta trở nên gấp gáp hơn.

Tôi vỗ vai anh ta, bảo anh ta đừng lo, hiện giờ ngoài hai chúng tôi ra thì đồn cảnh sát đã không còn ai khác. Anh ta nghe vậy càng thêm sợ, mặt trắng như giấy. Để làm dịu sự lo lắng của anh ta, tôi bèn hỏi anh ta một vài câu hỏi vặt để đánh lạc sự chú ý của anh ta như tên gì, năm nay bao nhiêu tuổi, làm việc được bao năm rồi. Anh ta ngoan ngoãn như đứa cháu, hỏi gì đáp nấy, dường như bây giờ tôi là người thẩm vấn, anh ta là kẻ tình nghi phạm tội.

“A, tôi vấp phải thứ gì đó.” Cậu cảnh sát tên Lưu Khôn này bất ngờ hét lên.

Tôi cúi đầu nhìn xuống đất, là một một cột linh phướn bằng giấy trắng, đó là đồ hiếu tử cầm khi đưa tang, sau cùng cắm trên mộ và không có ai thu về nữa. Nhìn thấy thứ này, rõ ràng là do quỷ để lại, tiếng xào xạc nghe thấy chính là tiếng linh phướn bị gió lạnh thổi tung. Tôi bảo anh ta ngẩng đầu cao và bước đi không được quay đầu nhìn lại phía sau, chỉ cần đi theo tôi, nhất định không được chạy lung tung. Đêm nay là Quỷ tiết, quỷ được thả ra quá nhiều, lỡ như chọc phải một trong số đó thì tôi cũng rất khó để đối phó.

Bắt đầu từ linh phướn, mặt đất phía trước rải rác những tờ tiền giấy màu trắng. Loại tiền giấy này cũng là tiền rải khi đưa tang, không giống tiền giấy vàng đốt trong Quỷ tiết bây giờ. Tiền giấy được rải theo hình zíc zắc từ giữa sân cho đến tận cổng, giống như biển chỉ dẫn cho người đi đường. Trong thâm tâm tôi biết đây là một thủ đoạn để quỷ câu hồn, thông thường tiền giấy rải đến đâu thì sẽ tìm được người bị câu đi ở đó. Vì vậy, tôi cũng không do dự bước về phía trước dọc theo tiền giấy, cuối cùng chắc chắn sẽ tìm được tất cả nhân viên mất tích của đồn cảnh sát.

Vừa ra khỏi cổng, đèn pin rọi phải một gương mặt cực kỳ tái nhợt, thất khiếu chảy máu, đang nhìn chằm chằm vào chúng tôi. Tim tôi hẫng một nhịp, Lưu Khôn ở phía sau hét lớn, quay người định chạy. Tôi vội kéo anh ta trở lại, nói: “Nhìn cho kỹ, đây là người chết, không phải quỷ.”

Lưu Khôn lấy hết can đảm nhìn về phía trước, mới ôm ngực nói: “Là, là lão Trương.”

Ông già khoảng ngoài sáu mươi tuổi, đứng thẳng ở ngoài cổng, mắt trợn trừng, máu tươi làm nền, trông cực kỳ ghê rợn khủng khϊếp.