Chương 10

Vừa mất điện, bên ngoài đã trở nên ồn ào, có người kêu lão Trương kiểm tra phòng điện, xem có phải nhảy aptomat không. Có người sắp xếp cảnh lực trông coi phòng giam, trong đó còn đang nhốt hai khách làng chơi mới bắt được tối nay, không thể để bọn họ chạy. Mấy chùm sáng sáng rực ở bên ngoài lóe lên cùng lúc, cảnh sát không thiếu nhất chính là đèn pin cầm tay cường độ sáng mạnh.

Hai người thẩm vấn tôi yêu cầu tôi ngồi yên không được di chuyển lung tung, một người ra ngoài kiểm tra xảy ra việc gì, một người ở trong phòng giám sát tôi. Tôi thầm cười khẩy, ông đây chẳng qua chỉ ghi khẩu cung, giờ ngược lại xem ra giống bị coi thành hung thủ gϊếŧ người. Trong lòng dù bực nhưng cũng không thể ngồi nhìn không quan tâm. Tôi móc cờ Truy Hồn trong túi ra, che miệng thì thầm dặn dò Nhị Mao mấy câu, đúng lúc cảnh sát này mở cửa, tôi theo đó vứt lá cờ ra ngoài cửa.

Tôi đè thấp giọng nên họ cũng sẽ không nghe thấy, cộng thêm điện mất bất ngờ, nhất thời không thích nghi được bóng tối trước mắt, đừng nói tôi vứt lá cờ ra ngoài, cho dù tôi nhảy ra thì họ cũng không nhìn thấy được.

Trong lòng tôi biết rõ nhất, nguyên nhân mất điện không phải sự cố tự nhiên, vừa rồi tôi cảm nhận được một luồng âm khí nồng đậm lùa vào sân đồn cảnh sát, quỷ sợ ánh sáng, mất điện là điều đương nhiên, đây là quy luật thông dụng gây án khi họ đến nơi. Tôi cảm thấy, người tới chính là ác quỷ bị tôi dùng trận tiền đồng bát quái đánh chạy, đã sảy noãn thi, há có thể chịu để yên. Nếu mục tiêu chỉ là nhằm vào tôi thì không thể tốt hơn được nữa, chỉ sợ còn không tha cho Thẩm Băng, và sau khi sảy thai sẽ trút giận lên những người không liên quan. Đây cũng chính là mối lo của tôi trước kia.

Đương nhiên, cũng không thể loại trừ ác quỷ khác tới quấy nhiễu, dù sao đêm nay cũng là Quỷ tiết, tất cả các quỷ hồn đều được thả ra. Đồn cảnh sát là nơi xảy ra nhiều xung đột nhất, người nào khi còn sống phải chịu bất công ở đây, tới gây rắc rối là điều rất bình thường.

Bên ngoài bỗng vang lên tiếng hét thảm chói tai, thính giác vô cùng nhạy trong đêm tối, tim tôi không khỏi đập nhanh một nhịp.

"Lão Trương chết rồi, mau chặn cổng lại, đừng để hung thủ chạy.” Trong sân lập tức rối loạn.

Tôi thầm nghĩ chặn cổng có tác dụng cái rắm, quỷ tới mấy khi đi cửa lớn đâu, lại nói dám tới gϊếŧ người tuyệt đối không đi một mình, chơi đủ rồi mới dừng tay. Nghĩ đến đây tôi không nhịn được mà đứng dậy, cảnh sát giám sát tôi lúc này lấy đèn pin cầm tay rọi vào mặt tôi, chói mắt làm tôi không mở mắt ra được.

"Này, này, ngồi yên, đừng định nhân cơ hội lẻn ra ngoài.”

Tôi chỉ đành bất lực ngồi xuống. Cho dù tôi không phạm tội, tôi cũng không thể làm trái lời cảnh sát. Tại đồn cảnh sát, họ chính là Diêm Vương, còn tôi là tiểu quỷ.

Âm thanh tạp nham bên ngoài trong phút mốt lặng ngắt như tờ, gần như tất cả mọi người hoàn toàn biến mất, không còn động tĩnh, hiển nhiên vô cùng quỷ dị. Tôi quay đầu nhìn ra ngoài cửa, mấy chùm sáng ban nãy của đèn pin cường độ mạnh cũng đều tắt ngúm, cả đồn cảnh sát tối đen như mực, vô cùng yên ắng, yên ắng khiến người ta thấy hoảng.

Cảnh sát đối diện tôi không giữ được bình tĩnh, anh ta đứng dậy bước qua bàn, cầm đèn pin rọi ra ngoài, trong sân cũng không thấy người, trông cũng hoảng loạn ít nhiều, quay đầu nói với tôi: “Cấm cậu động, tôi ra ngoài xem thử.”

“Đợi đã.” Tôi gọi anh ta: “Anh tin có quỷ không?”

Ông tướng này vừa nghe đã rùng mình ngay lập tức, đèn pin suýt tuột khỏi tay, anh ta nhìn tôi, run run nói: “Tôi biết cậu là thầy cúng giả thần giả quỷ ở thị trấn, bớt bày mê tín phong kiến ra trước mặt ông đây, này không dọa được tôi đâu.” Tuy miệng anh ta nói vậy nhưng biểu cảm đã phản bội chính mình, bộ dáng sợ sệt còn hèn nhát hơn cả Thẩm Băng.

Nghề nghiệp của tôi khá bí ẩn, người trong thị trấn đều không biết tôi làm gì, nhưng những lời bàn tán sau lưng tôi gì cũng có, nói tôi là một trong những thầy cúng. Tôi cũng không coi trọng chuyện này, chỉ cười nói: “Vậy cậu ra ngoài xem thử, gặp phải chuyện gì thì đừng trách tôi không nói trước nhé.”