Trưởng tiếp viên dày dạn kinh nghiệm lập tức kéo mạnh tấm rèm ngăn chỉ mở hé, gọi về khoang sau:
“Đi gọi an ninh hàng không tới, nói có khách gây rối.”
Chưa đầy ba phút, nhân viên an ninh đã có mặt. Anh ta vừa bước vào đã thấy một nữ hành khách tóc tai rối bời, ngồi trên ghế lấy khăn giấy che mặt khóc.
Sở Hoài Nam hơi cúi người, nhã nhặn đưa cho chị ta chai nước khoáng chưa mở.
Người phụ nữ sụt sùi nhận lấy, khẽ nói cảm ơn, uống một ngụm rồi quay sang chửi:
“Đồ lưu manh không biết xấu hổ!”
Kẻ gây chuyện đã lại đeo kính râm, ngồi vắt chân tỏ vẻ khıêυ khí©h:
“Bà già không chịu thua.”
Nữ hành khách đặt mạnh chai nước lên bàn:
“Anh…”
Nhưng nhân viên an ninh đã liếc mắt cảnh cáo:
“Đừng gây thêm chuyện nữa! Máy bay sắp cất cánh rồi. Ai còn tiếp tục, tôi sẽ gọi công an mặt đất mời tất cả xuống.”
Anh ta mới tới, không biết chi tiết vụ xô xát, chỉ muốn ổn định tình hình cho êm chuyện.
Người phụ nữ bị quát thì càng uất ức, nhưng không muốn lỡ chuyến, đành vừa rơi nước mắt vừa nghiến răng:
“Không thèm chấp loại thần kinh này. Coi như ra đường gặp phải con chó điên cắn người! Đạp trúng bãi phân chó là xui thôi!”
“Loại như anh, ngã ngoài đường chó thấy cũng phải đá một cái, ai thèm dây vào.”
Thấy thanh niên kia vẫn gân cổ đáp trả, nhân viên an ninh cau mày, giọng cao hẳn:
“Còn lắm lời à? Muốn bị mời xuống máy bay thật không?”
…
Cuối cùng, màn kịch này cũng giúp gϊếŧ bớt thời gian chờ cất cánh.
Chẳng bao lâu sau, máy bay rời đường băng.
Tên thanh niên vừa gây rối xong lại tưởng mình thắng thế, tâm trạng khá tốt. Chưa kịp tắt đèn khoang đã bỏ kính râm, đeo tai nghe xem phim.
Sở Hoài Nam, trên đường từ nhà vệ sinh về chỗ ngồi, không kìm được liếc sang hắn — lúc này đang uống bia đầy khoái trá.
Hắn hơi nghiêng đầu, khớp ngón tay trỏ phải tựa nhẹ vào môi, để lộ sau tai trái, chỗ tiếp giáp với cổ, một hình xăm nhỏ được thiết kế tinh xảo — cây thánh giá ôm trong đôi cánh đại bàng.
Như cảm giác được ánh mắt dò xét, thanh niên lập tức rời mắt khỏi màn hình đang chiếu bộ phim điện ảnh thập niên 90.
Hai người nhìn nhau vài giây, rồi kết thúc bằng một ánh liếc khinh khỉnh từ phía hắn.
Sở Hoài Nam không hề thấy khó chịu.
Một gương mặt bỗng hiện rõ trong trí nhớ anh — từng gặp ở đâu đó — rồi từ từ trùng khớp với đường nét bên má bị ánh sáng màn hình hắt lên chập chờn.