Chương 6

••••••••

Lời nhắn của tác giả:

Chương này có nhân vật không phải công/thụ nhé! Không phải công/thụ!

Tới chương 6 mới bắt đầu vụ án chính. Tối nay 6 giờ vẫn sẽ có thêm một chương nữa.

Sở Hoài Nam nhận được cuộc gọi của thư ký khi đang ngồi trên xe ra sân bay — chiếc chuyên cơ của anh sau khi hạ cánh đã bị trượt khỏi đường lăn.

Tuy toàn bộ hành khách trên máy bay đều đã được sơ tán an toàn, không ai bị thương, nhưng chuyện anh có thể bay đúng giờ từ Bắc Kinh về thành phố Giang Hỗ theo kế hoạch là điều không thể.

Thư ký Vương Hiểu Quân tuy còn trẻ nhưng là mẫu nhân viên tinh anh, nổi tiếng giỏi xử lý khủng hoảng. Trong điện thoại, cô kiên nhẫn liệt kê cho Sở Hoài Nam hàng loạt phương án thay thế chuyến đi.

“Giúp tôi đổi sang chuyến sớm nhất.”

Tập đoàn Dược Viễn Nam đến tay anh đã là đời thứ tư, nhưng Sở Hoài Nam không phải kiểu công tử ăn chơi chỉ biết hình thức, càng không có cái thói “không đi máy bay riêng thì thôi”.

Ngược lại, từ cha mình, anh thừa hưởng một thứ còn quý giá hơn cả cổ phần và tài sản — bản năng kinh doanh sắc bén như sói.

Anh là mẫu người nắm quyền thực sự, tham vọng lớn.

Mà thư ký Vương cũng là kiểu hành động nhanh chóng và hiệu quả.

Mọi việc sau đó diễn ra rất thuận lợi.

Khi lên máy bay, Sở Hoài Nam nhìn đồng hồ — nếu không có gì phát sinh, chuyến bay chỉ trễ hơn dự kiến hơn mười phút.

Dĩ nhiên, điều kiện là… không phát sinh tình huống đặc biệt.

“Quý khách thân mến, máy bay của chúng ta đã sẵn sàng cho việc cất cánh, nhưng do một số đường bay đang bị tắc nghẽn, chúng ta cần xếp hàng chờ lệnh của kiểm soát không lưu. Thời gian trì hoãn tạm chưa xác định, khi có thông tin, chúng tôi sẽ thông báo ngay. Rất xin lỗi vì sự bất tiện này, mong quý khách thông cảm.”

Đúng là lo gì gặp nấy.

Sở Hoài Nam khẽ thở ra. Điều hòa trên máy bay dân dụng không thể điều chỉnh riêng, anh bèn ấn chuông gọi tiếp viên để xin một chiếc chăn.

Nữ tiếp viên mặc đồng phục nhanh chóng bước tới.

Anh còn chưa kịp mở miệng thì người ngồi bên phải đã thò nửa cái đầu ra:

“Này, phục vụ! Đang định gọi cô đây!”

Máy bay này là dòng mới, dù chỉ là chuyến bay nội địa nhưng khoang hạng nhất được thiết kế nửa kín, nên khi lên chỗ, Sở Hoài Nam không để ý là bên cạnh đã có người. Anh quay sang theo tiếng gọi.

Dù đeo khẩu trang và kính râm, cũng thấy rõ đó là một thanh niên ăn mặc sành điệu, gương mặt không tệ.