Chương 5

Chị cứ đọc, cứ lẩm nhẩm.

Giống như một con thuyền lạc trong màn sương vĩnh viễn, nơi sự thật chỉ là tiếng hát mỹ miều nhưng đầy hiểm nguy của mỹ nhân ngư trôi lơ lửng.

Giống như một con thiêu thân loạng choạng giữa đêm, nơi sự thật chính là ngọn lửa rực rỡ vẫy gọi, vừa đẹp vừa hủy diệt.

Một người chồng trước nay luôn nhiệt tình, chính trực; một bác sĩ nhi khoa tận tụy dù đôi khi than phiền… lại là trùm kiểm soát một mạng lưới buôn ma túy khổng lồ!

Nhưng… đó có thật không?

Nếu thật, tại sao người nằm bên cạnh anh bao năm lại chẳng hay biết?

Hay anh giấu giỏi đến mức chị không nhận ra, dù tình yêu của họ bắt đầu từ thời đại học, cưới nhau ngay sau khi tốt nghiệp, và hơn mười năm sống chung, anh vẫn qua mặt được ánh mắt luôn dõi theo mình?

Còn nếu không phải thật — tại sao anh lại thừa nhận?

Mang theo vô số nghi vấn, lá thư kỳ lạ trước mắt bỗng trở thành cọng rơm cứu mạng duy nhất có thể cho chị câu trả lời. Thế là chị đọc, chị chép lại, chị nghiền ngẫm từng chữ.

Dần dần, chị bắt đầu nghi ngờ chính mình: Liệu anh có thực sự để lại lá thư này, hay đây chỉ là ảo giác của một người bị cú sốc quá lớn?

Bỗng, mọi động tác dừng lại.

Một tia chớp ý nghĩ lóe lên, chị chộp lấy cây bút, viết vài chữ vào lòng bàn tay. Rồi sững sờ nhìn vết mực còn chưa khô.

Hốc mắt khô kiệt phút chốc lại trào ra những giọt nước nóng bỏng.

Đúng như mình nghĩ! Đúng như mình nghĩ!

Chị gào thầm trong lòng.

Chị nhào về phía chiếc hũ sứ trắng trên tủ đầu giường, giống như trước kia mỗi lần tủi thân lại lao vào vòng tay chồng.

Những giọt nước mắt đường hoàng, dữ dội trào xuống gương mặt của một người phụ nữ sẵn sàng trả giá tất cả cho sự thật.

Đó là lần cuối chị khóc vì người chồng đã mất, và vì công lý.

Tiếng vật nặng rơi từ trên cao khiến cư dân trong khu bừng đèn giữa đêm. Tấm mái che nhà dưới và bồn hoa mới sửa bị phá hỏng, còn có thể hư hại nhiều thứ khác nữa.

Gió đêm lùa qua cửa sổ mở toang, thổi tung hai lá thư trên bàn.

Trong đó, bức mới viết vẫn còn nguyên nét chữ mềm mại, vương nước mắt chưa khô:

[Công lý không nằm trong lòng người, mà nằm trong tay kẻ quyền thế.]

[Sự thật không chiến thắng, nhưng kẻ thắng lại trở thành sự thật.]

[Con trai à, ba mẹ yêu con, mong con tỉnh táo hơn chúng ta.]

[Đời này không cần phải quá tốt bụng.]

Đó là bốn câu ngắn ngủi của một người mẹ vì phẫn uất và bất lực mà từ bỏ chính mình.