Tống Từ bật cười lạnh: “Cũ rích, nhạt nhẽo.”
Anh cố kìm cơn muốn đấm thẳng vào mặt gã tóc vàng, mặt lạnh như băng liếc quanh phòng.
Đúng là toàn mỹ thiếu niên, mỗi người một vẻ, nhưng ai nấy đều cố tình tỏ ra gợϊ ȶìиᏂ, cố làm mình hấp dẫn.
Căn phòng kín, cách âm hoàn hảo, có đến bốn, năm chục người — ngoài mười mấy anh em của Từ Khai, còn lại đều là trai trẻ đẹp, mặc trang phục cổ phong đủ kiểu.
Tống Từ đến muộn, chỉ còn Từ Khai và gã tóc vàng rảnh đón tiếp. Mấy người khác đang mải vui, cặp đôi có, nhóm năm có, chẳng ai giữ lễ.
Anh khoanh tay, dựa hờ vào tường, nét mặt chán ngán, không định nhập cuộc.
Thấy vậy, Từ Khai bảo phục vụ mang đồ uống tới cho anh. Gã tóc vàng lại bị kéo đi bởi một cậu phục vụ giả dạng tiểu đồng.
Hai người nói chuyện qua loa vài câu. Một ly đồ uống còn chưa cạn, Tống Từ cúi nhìn đồng hồ — đã hơn hai giờ sáng.
“Về đây.” Anh ngáp dài, lười biếng nói.
“Mới đến mà đã về hả?” Từ Khai trố mắt. “Không đùa chứ, anh em tốn cả tháng sắp xếp tiệc này, chán thế à? Cậu còn chưa động tay động chân gì mà!”
“Ừ, chán thật.”
Tống Từ cả tối gần như chỉ nhìn vào mặt Từ Khai, những người khác hoàn toàn không lọt vào mắt.
Anh quay người, phất tay: “Tao về.”
Thấy anh thật sự bỏ đi, Từ Khai hoảng hốt đuổi theo. Không có nhân vật chính thì còn tiệc gì nữa.
Hắn vội chạy tới, bá cổ Tống Từ, cả người đè lên, cố kéo lại:
“Ê, sao vội thế…”
Tống Từ tuy trông gầy, nhưng chỉ cần xoay người đã hất phăng hắn ra.
Ngay sau đó — Từ Khai bị ép chặt mặt vào bức tường gương sáng loáng của hành lang.
Hắn sững sờ. Không ngờ mấy năm không gặp, Tống Từ lại có ánh mắt và khí thế dữ dội như thế.
Trong gương, khuôn mặt Tống Từ vỡ thành vô số mảnh, mảnh nào cũng lạnh lẽo, chán ghét đến muốn gϊếŧ người.
Nhận ra bản thân đang mất kiểm soát, anh nới lỏng tay, giọng trầm xuống: “Sao vậy, công tử Từ định tự mình nhào vào lòng tôi hả?”
Từ Khai cuối cùng cũng lấy lại phản ứng, vùng vai nhưng không thoát nổi, đành nhìn anh trong gương, hỏi khẽ:
“Tâm trạng tệ lắm à?”
Hai người từng là anh em chí cốt, thậm chí khi Tống Từ bị Tống Thi đày sang Úc “né bão”, Từ Khai vẫn lén qua đó thăm.
Trước kia, họ từng mặc chung quần, ngủ chung một cô.
Nhưng hôm nay, Tống Từ khiến hắn thấy xa lạ.
Tống Từ buông tay, quay lưng đi, hít sâu một hơi mới nói: