Chương 12

Tài xế lão Trương đợi ở sân bay từ sớm mà chẳng đón được người ở sảnh đến, ngược lại nhận được cuộc gọi của Sở Hoài Nam bảo chạy thẳng đến đồn công an sân bay.

Với một người nộp thuế lớn, công dân gương mẫu như Sở Hoài Nam, bình thường không bao giờ có chuyện đặt chân đến đồn công an.

Chủ nhân trẻ tuổi của Tập đoàn Dược Viễn Nam lần này được trải nghiệm “một ngày ở đồn” hoàn toàn nhờ công của thanh niên ngồi ghế bên trên máy bay.

— Vì là nhân chứng duy nhất chịu hợp tác, Sở Hoài Nam cần hỗ trợ cảnh sát làm bản tường trình.

Ngồi trong đồn, toàn bộ lịch họp bị đảo lộn, vậy mà tâm trạng anh lại khá tốt khi nhìn đám người đang ồn ào trước mặt.

Gã thanh niên gây chuyện dường như chưa từng nghe câu “Ba tao là Lý Cương” từng nổi tiếng khắp dân mạng, vẫn giữ nguyên vẻ ngông nghênh, thậm chí còn không tháo kính râm khi trả lời thẩm vấn:

“Tôi tên Tống Từ, anh tôi là Tống Thi.”

Con đường ngoài sân bay vừa mới được xây lại không lâu, nhờ kinh phí tài trợ của Tập đoàn Viễn Nam.

Thế là các cảnh sát khu vực thuộc quản lý của “Đại lộ Viễn Nam” rất chu đáo, sắp xếp cho Sở Hoài Nam — đương kim chủ nhân của tập đoàn — ngồi nghỉ trên chiếc ghế đơn bọc da duy nhất của phòng làm việc, trong khi trò chuyện thân mật với trưởng đồn.

Dù đang nói chuyện với trưởng đồn, Sở Hoài Nam vẫn không quên lắng tai nghe động tĩnh bên kia. Nghe xong màn giới thiệu ngắn gọn nhưng đầy tự mãn ấy, anh chỉ nhướng mày: Vậy thôi à? Rồi sao nữa?

Gần như viết hẳn lên mặt câu “Tống Thi là ai?”.

Hai cảnh sát trẻ đang ghi lời khai cho Tống Từ thì không “vô tri” như anh.

Nghe đến cái tên ấy, cả hai đồng thời nghĩ thầm: Chả trách hắn ngông thế.

Có thể ở đây chẳng ai biết Tống Từ, chỉ coi hắn là kẻ vô tích sự, nhưng trừ Sở Hoài Nam ra, không ai lại không biết Tống Thi của “Hoàng Gia Thiên Địa Hội”.

Tống Thi là cái tên lừng danh trong giới ăn chơi ở Giang Hỗ.

Nhìn lại sự nghiệp của ông ta, khởi đầu cũng mang màu sắc khá “huyền thoại”.

Hơn mười năm trước, khi khái niệm “hội sở” còn xa lạ, một Tống Thi tay trắng đã tiên phong đưa vốn ngoại vào, xây dựng loạt câu lạc bộ giải trí phong cách cung điện châu Âu xa hoa ngay trung tâm thành phố.

Ông ta cũng là người đầu tiên áp dụng mô hình phòng VIP, ghế lô, dịch vụ dành riêng cho hội viên — giờ đã thành tiêu chuẩn của các tụ điểm giải trí ở Giang Hỗ.