Chương 11

“Anh làm gì đấy?” Hắn ngẩng lên, mặt đầy khó chịu.

Người đàn ông rút từ túi áo ra tấm thẻ cảnh sát:

“Tôi là không cảnh của chuyến bay này, số hiệu 313956. Có người tố cáo anh dùng sạc dự phòng trái quy định, mời anh hợp tác.”

“Hợp tác thế nào?”

“Giao điện thoại và sạc dự phòng cho tôi.”

“Nếu tôi không đưa thì sao?” Hắn nhếch môi cười khinh khỉnh: “Cảnh sát thì ghê gớm lắm à?”

“Chú ý thái độ! Đưa đây.”

“Không đưa. Có giỏi thì tự lấy! Nhưng tôi nói trước, anh dám lấy là tôi tố anh ăn cắp điện thoại của tôi đấy.”

Không cảnh không ngờ một thanh niên ăn mặc bảnh bao lại trơ trẽn như vậy. Anh ta cau mặt, đưa tay với lấy chiếc điện thoại trên bàn:

“Tôi đang ghi hình bằng camera công vụ, anh phải chịu trách nhiệm với hành vi của mình.”

Hắn lập tức ấn mạnh điện thoại, lớn tiếng:

“Sao? Cảnh sát là được quyền chơi xấu, được quyền cướp à?”

Nói xong, hắn quẳng cả điện thoại lẫn sạc dự phòng vào túi:

“Điện thoại đây, có giỏi tự mà lấy!”

Bị khıêυ khí©h, không cảnh cũng chẳng khách sáo nữa. Một tay ấn chặt vai hắn xuống ghế, tay kia giật mạnh cái túi.

Hắn giãy giụa, vô tình làm đổ nửa lon bia còn trên bàn, tràn hết xuống quần.

Không cảnh không giữ hắn lâu. Lấy được điện thoại và sạc, anh ta thả ra, ném túi lại và quát:

“Ngồi im cho tôi!”

Kiểm tra nhanh, phát hiện sạc dự phòng không hề có điện, không khỏi khựng lại.

Rút điện thoại ra khỏi sạc, anh ta đưa trả và nói:

“Dù không có điện, nhưng trên máy bay vẫn cấm sử dụng, sẽ ảnh hưởng an toàn bay.”

Hắn cúi xuống chỉ vào phần quần ướt sũng, nhếch môi:

“Thế máy bay có cho phép dùng đồ uống dội vào khách không?”

Không đợi ai trả lời, hắn bật dậy, lia mắt quanh.

Ánh nhìn dừng lại ở chai nước trên bàn Sở Hoài Nam — vừa mới uống một ngụm.

Thế là chai nước ấy lập tức bị “trưng dụng”.

Chỉ một giây sau, cả không cảnh lẫn nhân viên an ninh đều bị dội nguyên chai nước vào người.

Sở Hoài Nam nhìn tấm lưng của kẻ từ lúc lên máy bay đã không ngừng gây chuyện cho mọi người, thầm nghĩ: Thế này có tính là tấn công cảnh sát không nhỉ?

Lời nhắn của tác giả:

Từ giờ mỗi ngày đều có chương mới nhé!

Mấy cục cưng rảnh thì nhớ lưu tác giả và truyện lại, mỗi ngày ghé qua đọc nha. Dự báo: sáng mai 9h sẽ đăng chương tiếp theo.

Vương Hiểu Quân vốn chẳng tin mấy chuyện mê tín, nhưng sau khi nhận được điện thoại của lão Trương, cô bắt đầu nghiêm túc nghĩ xem có nên tìm một thầy phong thủy xem giúp mình vận hạn năm nay không.