Thợ ghép da sợ hãi vung thuổng bừa, có lẽ vì may mắn nên gã đã chặt đứt đầu của nó, cái đầu vặn vẹo mấy cái trên đất rồi cuối cùng cũng chết hẳn.
Nguy hiểm tạm thời kết thúc, thợ ghép da cảm thấy con rắn có gì đó không ổn nên nhanh chóng đốt nó thành tro rồi vội chôn cất luôn.
Gã nơm nớp lo sợ khâu thi thể lại, cuối cùng cũng làm xong, sau khi cái xác nam đó được hạ táng cũng chẳng có chuyện gì xảy ra, tất cả dường như đã quay lại quỹ đạo bình thường.
Tuy nhiên, chỉ một tháng sau đó, thợ ghép da đang ngủ say trong nhà lại chợt nghe tiếng gõ cửa rất có quy luật. Đêm đã khuya, gã đâu dám mở cửa nên chỉ có thể nhắm chặt mắt lại vờ như đang ngủ.
Một lúc lâu sau, tiếng gõ cửa dừng lại, bấy giờ thợ ghép da mới dám mở mắt ra nhìn.
Cửa nhà vẫn đóng chặt, trong nhà cũng chẳng có gì quái lạ. Thợ ghép da vừa định thở phào thì chợt sững mặt lại, mồ hôi lạnh lập tức túa ra ướt đẫm quần áo. Gã sực nhớ vì trời nóng nên trước khi ngủ mình đã không đóng cửa sổ.
Thợ ghép da cứng nhắc quay đầu lại, chỉ thấy một người đàn ông mặc quần áo sang trọng đứng ngoài cửa, trên cái cổ tái nhợt có dấu khâu vá như con rết.
Kẻ đó có đôi con ngươi là một đường thẳng đứng đáng sợ, hắn đang nhìn chằm chằm gã, lộ ra một nụ cười rùng rợn...
“Chị Tinh Vận? Sao nữa ạ? Người thợ ghép da đó ra sao vậy?” Tiết Nhất Minh sợ run nhưng vẫn không kìm được mà muốn nghe tiếp.
Triệu Tinh Vận lắc đầu: “Không có sau đó nữa, chuyện tới đây là hết rồi. Cứ nghe chơi thôi, đâu phải thật đâu.”
Mặt Tiết Nhất Minh tái mét, không dám nói gì nữa.
Trong không gian ý thức, Ninh Vi hỏi Bạch Trạch: “Anh nghĩ câu chuyện này ám chỉ gì?”
Bạch Trạch suy nghĩ một lát rồi trả lời: “Có thể rắn có liên quan tới xác, hoặc cũng có thể là rắn chiếm xác người.”
Ninh Vi cười thần bí: “Không đâu, chuyện này ám chỉ tính ưu việt của việc xử bắn và hỏa táng đấy.”
Bạch Trạch: “...”
Chiếc xe lao ra khỏi con đường nhựa, xóc nảy trên con đường hoàng thổ mấp mô.
Ngay trước khi tất cả bị xóc tới mức rã ra thành từng mảnh, cuối cùng Triệu Tinh Vận cũng lên tiếng: “Sắp tới rồi.”
Ninh Vi nhìn ra ngoài cửa sổ xe, chỉ thấy có vài người đàn ông đứng ở cuối đường với vẻ mặt u ám.
Phía sau họ dựng một tảng đá đen khổng lồ khắc ba chữ “Thôn họ Lưu” lớn màu đỏ, tựa như chữ trên bia mộ của người chết vậy.
Ninh Vi khẽ nhíu mày: “Thầy Bạch, hình như tôi ngửi thấy có mùi máu thịt tanh tưởi thì phải...”
Ánh mắt Ninh Vi rơi vào quần áo của những người đó, cô phát hiện vạt áo trước của họ đều dính vết bẩn như máu và mô thịt.
Đó là nguồn gốc của cái mùi này.
Khứu giác của cô luôn rất tốt, nhưng lúc này lại khiến bản thân cô trở nên khốn khổ.
Chợt, mùi hôi ở chóp mũi tan biến, theo sau đó là mùi hương tuyết tùng lạnh và sạch sẽ.
Ninh Vi giật mình: “Thầy Bạch?”
Bạch Trạch: “Ừm.”
Ninh Vi kinh ngạc nói: “Hóa ra anh còn có khả năng kiểu này nữa à.”
Bạch Trạch: “Là khả năng của nhẫn nói dối đấy. Đánh lừa khứu giác, tạo ra mùi ảo theo sở thích của người quyết định.”
Ninh Vi cụp mắt, thế à? Cô nghĩ mình thích mùi thức ăn hơn.
Nhưng đúng là cô rất quen với loại mùi này, vào ngày mùa đông khi rời khỏi cô nhi viện ấy.
Ninh Vi không nghĩ nữa mà trêu: “Khả năng này ổn áp đấy, xem ra “trông thì ngon mà dùng chẳng được” không phải là chiếc nhẫn rồi.”
“...”
Bạch Trạch: “Nếu tôi không kích hoạt thì nó thực sự là một món trang sức “trông thì ngon nhưng dùng chẳng được” còn gì, dù là cô cũng không khống chế được đâu. Đợi tôi dung hợp thêm mảnh vỡ linh hồn nữa là có thể tạo ra hiệu quả “đánh lừa” mạnh hơn, thậm chí là có thể tạo ra cả ảo cảnh nữa.”
Bởi vậy, anh cũng không phải “trông thì ngon mà dùng chẳng được” nhé.
Ninh Vi: “Chà, anh giỏi quá.”
Bạch Trạch: “...”
Ninh Vi vô thức cong môi: “Cảm ơn anh nhé~ Thầy Bạch.”
Lúc này, xe đã lái tới cửa thôn, cả nhóm cầm thiết bị đi theo Triệu Tinh Vận xuống xe.
Một người đàn ông da đen bước tới đón: “Tôi là trưởng thôn này, gia đình xảy ra chuyện chỉ còn hai vợ chồng già thôi, ai cũng muốn giúp hết, lần này mọi người vất vả rồi.”
Triệu Tinh Vận lắc đầu: “Không sao ạ, phiền ngài dẫn đường cho.”
Cả nhóm đi bộ trên con đường đất rải sỏi, rẽ vào thôn theo trưởng thôn.
Trên đường đi, trưởng thôn cũng nói vắn tắt tình hình cho họ biết.
Người không may bỏ mạng là một thanh niên khoảng 30 tuổi tên Lưu Nguyên, làm công nhân chở đồ ở núi Tam Đồ, chủ yếu là đưa rau với những vật tư khác lên cho Trường Tin Quan trên núi.
Nhưng núi chỗ y gặp chuyện không phải núi Tam Đồ mà là ngọn núi hoang sau thôn họ Lưu.
Sau khi làm việc xong, Lưu Nguyên đã lên núi hái nấm, vì ở ngoài đã bị hái hết nên y bèn đi vào sâu hơn, kết quả là bị rắn độc cắn bị thương rồi ngã xuống núi. Ở đó có rất nhiều thú hoang hung dữ, lúc người ta tìm thấy thì đã rất thê thảm rồi.
Trưởng thôn thở dài: “Thôn họ Lưu xử lý tang lễ là phải dựng linh đường trong sân để túc trực bên linh cữu của người đã khuất. Nhưng với hoàn cảnh của cậu ta thì không thể được, trong thôn cũng quyên góp được ít tiền nên muốn nhờ mọi người xử lý giúp.”
Cả nhóm được trưởng thôn dẫn vào sân, gặp khách hàng lần này.
Ninh Vi chưa bao giờ thấy một ngôi nhà cũ nát như thế, cứ như thể cô đã du hành thời gian về những năm 60, 70 vậy.
Một cặp vợ chồng già ngồi còng lưng trên đống gỗ, ánh mắt đờ đẫn như thể linh hồn đã đi theo đứa con trai đã chết.
Trong sân là một tấm đệm đã cũ, người chết nằm trên đó, được phủ một tấm vải bố đã ố vàng, thấm đẫm những vết máu màu đỏ sẫm.
Triệu Tinh Vận cúi đầu lạy người đã khuất, định gỡ tấm vải phủ trên thi thể ra, nhưng cô ta chưa kịp làm gì thì tấm vải đó đã tự dịch chuyển.
Cô ta rụt tay về, đờ người ra đó.
Mọi người luôn để ý hành động của cô ta cũng thấy tấm vải đột nhiên nhúc nhích.
Trời nóng nực không có gió nhưng ai nấy đều như rơi vào hầm băng.
Bầu không khí cứng lại, cảnh tượng như đóng băng.
Mãi tới khi Ninh Vi đi tới trước, chậm rãi xốc tấm vải bố trên thi thể ra trong ánh mắt của tất cả.
Dù đã quen nhìn thấy sống chết nhưng Ninh Vi vẫn phải quay đầu đi khi nhìn thấy cảnh tượng đằng sau đó.
Đó là một thanh niên trẻ tuổi, quần áo trên người đã bị thú hoang xé nát, dính đầy máu và bùn bẩn. Vết thương chồng chất, nghiêm trọng nhất là ở eo, nội tạng nát bấy bị lôi ra khỏi ổ bụng, lồ lộ ra ngoài.
Thời tiết quá nóng nên thi thể đã lúc nhúc giòi bọ từ lâu, khi nãy tấm vải bố động đậy cũng do chúng.
Bà lão gầy guộc vừa nhìn thấy thi thể của con trai đã vội ôm ngực, những giọt nước mắt đυ.c ngầu ứa ra. Ông lão thì mím môi mấy cái, giơ bàn tay đang run để lau nước mặt trên mặt vợ bằng ngón tay cái dính đầy bùn.
Tiết Nhất Minh đã nôn tới mức bất tỉnh ở bên cạnh, sắc mặt Lục Gia Lương cũng rất khó coi, y cố gắng không nhìn vào cái xác thảm khốc kia.
Triệu Tinh Vận kéo găng tay lên, cẩn thận nhét nội tạng lộ ra ngoài vào ổ bụng. Nét mặt cô ta rất nghiêm túc chứ không hề có chút ghét bỏ nào, dùng động tác nhẹ nhàng để dành cho người đã khuất sự tôn trọng mà họ vốn được nhận.