Chương 34: Tế hồn

Chọc chiếc nhẫn xong, Ninh Vi nén cười, khẽ ho một tiếng: “Giờ tôi đồng ý, nói đi, hợp tác thế nào đây?”

Chiếc nhẫn: “...”

“Không muốn à?”

Chiếc nhẫn: “Sao tự nhiên lại đổi ý rồi?”

Ninh - Tổng tài bá đạo - Vi dùng đầu ngón tay gõ nhẹ lên viên đá xanh của chiếc nhẫn, cười “tà mị”: “Vì anh đã thu hút được sự chú ý của tôi rồi.”

Chiếc nhẫn hơi run lên, ghét bỏ lăn sang một bên.

Ninh Vi cười tới mức phải gập người lại, xua tay nói: “Đừng nghĩ nhiều, tôi chỉ tò mò không biết sao anh chia linh hồn mình thành nhiều mảnh vỡ mà vẫn giữ được ý thức tỉnh táo thôi.”

“Với lại, lỡ anh thật sự có thể giúp tôi tìm ra sự thật thì sao... Đừng làm tôi thất vọng đấy nhé.”

Ninh Vi chợt nghĩ tới người đã từng hứa cho cô tự do kia.

Đúng là từ sau khi trở thành quỷ sai cô bị hạn chế rất nhiều, nhưng cũng nhận được nhiều khả năng hơn.

Cô đạt được khả năng để theo đuổi tự do, cũng hiểu được tự do không phải muốn làm gì thì làm, mà là biết chuyện gì nên làm, chuyện gì không nên làm, không làm trái lương tâm của mình, đó mới là tự do.

Điều khiến Ninh Vi tức giận là tất cả những gì cô có được gần như không liên quan gì tới người đã hứa kia. Người đó dụ cô vào tròng rồi chẳng hề xuất hiện nữa, thậm chí gương mặt trong trí nhớ cũng đã mờ nhạt tới mức không thể phân biệt được.

Cô biết có kẻ đã nhúng tay vào, vì từ trước tới giờ mình đã gặp là không bao giờ quên.

[Liên kết với đạo cụ: Nhẫn đá quý màu xanh (Không biết)?]

Ninh Vi không nghĩ nhiều mà xác nhận liên kết đạo cụ.

Sau khi liên kết, chiếc nhẫn tự động điều chỉnh kích thước phù hợp với Ninh Vi, chỉ cần cô đeo nhẫn vào là sẽ có thể giao tiếp với chiếc nhẫn thông qua ý thức.

Dù hiện tại chiếc nhẫn không thể giúp đỡ thiết thực gì cho Ninh Vi, nhưng vì được nhận định là một đạo cụ “trông thì ngon mà chẳng dùng được gì” nên sẽ không chiếm suất của những đạo cụ quý.

Giải quyết xong chiếc nhẫn, Ninh Vi lại mở ra một vật dụng thiết yếu khác không chiếm suất đạo cụ: Thẻ học sinh.

Mặt sau của thẻ học sinh là bản đồ từ trên nhìn xuống của Học viện Sơn Hải, những kiến trúc san sát nhau, cảnh quan cây cối um tùm khiến người đi bộ trên đường nhỏ như con kiến.

Nếu xem kỹ sẽ phát hiện cây cối không hề đứng yên, dòng người cũng đang chậm rãi xê dịch. Đây không phải ảnh tĩnh mà là hình ảnh thời gian thực của Học viện Sơn Hải, cứ như có ai đó đang theo dõi cả Học viện Sơn Hải từ trên cao vậy.

Lật lại mặt trước thì là ảnh và họ tên của Ninh Vi, có ghi cả mã học sinh của cô nữa: 6464934.

Chạm vào “Mở khóa vân tay” bên dưới, mặt thẻ lập tức biến thành một chiếc máy tính bảng cỡ nhỏ được chia thành nhiều phần, có thể tra cứu thông tin tương ứng.

Ninh Vi suy nghĩ một lúc, qua sự giới thiệu của thầy dạy kèm độc quyền là chiếc nhẫn, cô cũng đã có hiểu biết nhất định về Học viện Sơn Hải.

Hoạt động cơ bản nhất ở đây là “Thi”, vượt qua kỳ thi sẽ nhận được quyền học tập tương ứng với giá trị sinh mệnh, cũng có thể kiếm được điểm tích lũy là thứ quý báu nhất.

Ngoài dùng để đăng ký ra, điểm tích lũy còn có thể dùng để tận hưởng cuộc sống ở đây. Chỉ cần đủ mạnh, có một vài người còn sống thoải mái hơn cả thế giới hiện thực.

Nhưng Ninh Vi không phải tới để hưởng thụ, vì thế sau khi hiểu rõ tình hình, cô lập tức tới tòa dạy học lớp 1 để tham gia thi.

Sau khi trừ 30 điểm tích lũy phí đăng kí ở quầy quẹt thẻ tự phục vụ, Ninh Vi tìm tới phòng thi riêng của mình theo lời chỉ dẫn. Đó là một căn phòng nhỏ có diện tích chưa tới 10m2, trong không gian có vô số quả cầu màu trong suốt lơ lửng, trong các quả cầu là những tờ đề thi thu nhỏ.

Ninh Vi đi qua biển cầu tới chính giữa: “Thầy Nhẫn, tôi phải chọn cái nào đây?”

“Tôi phải cảm nhận một chút đã... Còn nữa, tôi không phải họ Nhẫn, tôi họ Bạch.”

“Hả? Bạch gì?” Ninh Vi tò mò hỏi.

“Bạch Trạch.”

Ninh Vi cười: “Bạch Trạch trong “Sơn Hải Kinh” ấy hả?”

Chỗ này được gọi là “Học viện Sơn Hải”, xuất hiện một người tự xưng là Bạch Trạch nữa, cái tên giả này đúng là qua loa thật.

Bạch Trạch nghe ra cô đang nghi ngờ nên bất lực nói: “Là thật đấy.”

Ninh Vi thờ ơ nhún vai: “Biệt danh thôi mà, anh thích thì chiều.”

Bạch Trạch: “...”

“Thế thưa thầy Bạch, em nên chọn đề thi nào đây ạ?”

Bạch Trạch: “...”

Bạch Trạch: “Đi tới trước ba bước, bên tai phải có một quả cầu màu tím nhạt, là quả đấy.”

Ninh Vi giơ tay cầm lấy quả cầu màu tím, mới bóp nhẹ mà vỏ của nó đã vỡ ra, bài thi bên trong nở ra. Mắt Ninh Vi tối sầm lại, ngay sau đó cô bị hút vào trong bài thi.

[Bài thi sắp bắt đầu, thời gian thi lần này: 7 ngày]

Bài thi mở ra, trên giấy cũng chậm rãi xuất hiện hình ảnh.

Một người đàn ông mặc áo choàng đen đang đứng cúi đầu, cảnh tượng như bị đông lại.

Chợt, người đó đột nhiên giơ tay lên, những tờ tiền giấy nhạt màu bay tứ tung trong không trung rồi rơi xuống đất.

Tiền giấy đáp xuống tỏa ra những luồng khói nhạt, ngay sau đó là bùng lên một ngọn lửa dữ dội.

Ngọn lửa nuốt chửng cả bóng người, đốt sạch áo choàng, thiêu đốt máu thịt, đốt xương cốt thành một đống tro tràn trên mặt đất.

Gió lạnh thổi qua cuốn đi lớp bụi mịn đã cháy đó, chỉ còn lại một chữ đen đúa lạnh lẽo.

Hiến.

Chiếc xe van màu bạc cũ nát đang chạy trên con đường chật chội, để lại một vệt khói đen hăng nồng.

Trong xe, Ninh Vi ôm ba lô leo núi ngồi ở hàng sau, đảo mắt nhìn những người trong xe.

Không tính tài xế thì trên xe có tất cả bốn nam hai nữ, trong đó còn có một người quen cũ: “Người thầy vỡ lòng” của Ninh Vi, Tiết Nhất Minh.

Cô mở mắt âm dương lên, xác nhận hành khách trên xe đều là con người, còn tài xế là linh hồn bị thay đổi ngoại hình.

Thanh niên trẻ tuổi ngồi ở hàng trước quay đầu lại, lúc lướt mắt nhìn Ninh Vi lộ ra vẻ kinh ngạc. Y hắng giọng một chút, mở miệng nói: “Hay là chúng ta tự giới thiệu để làm quen nhau tí nhé?”

Chẳng ai phản đối, cũng không ai nói gì, thanh niên bèn tự nói tiếp: “Tôi trước. Tôi là Lục Gia Lương, đây là ải thứ ba của tôi, hai lần trước đều được điểm A, lần này chủ yếu là để lấp đầy cường hóa thể chất cấp 1.”

Trong Học viện Sơn Hải, mọi người đều quen chia điểm thành bốn cấp dựa vào thành tích: 95 điểm trở lên là cấp S (Nhận được mức thưởng cao nhất), từ 85 đến 95 điểm là cấp A (Nhận được 80% mức thưởng cao nhất), từ 74 đến 85 điểm là cấp B (Nhận được 60% mức thưởng cao nhất), từ 60 đến 75 điểm là cấp C (Nhận được 40% mức thưởng cao nhất), còn dưới 60 điểm đều là không đậu, dù có sống sót qua ải cũng sẽ bị xóa học bạ.

Về việc cường hóa thể chất thì là một phần thưởng khác ngoài điểm tích lũy chính thức trong kỳ thi. Mức độ cường hóa có liên quan tới cấp bậc, đa phần mọi người đều phải thực hiện bài thi của một khóa nhiều lần để lấp đầy cường hóa thể chất và thu hoạch đạo cụ.

Nhưng rất ít người có thể đạt tới cấp S, vì thế hai điểm A của Lục Gia Lương đã khiến người ta rất nể, những người khác đều bắt đầu giới thiệu theo.

Ngồi bên cạnh Lục Gia Lương là một cô gái tóc ngắn, cô ta mỉm cười ngại ngùng với cả nhóm: “Tôi là Chu Tiểu Na, đây là ải thứ tư của tôi, thành tích không ổn lắm nên thôi đừng nhắc tới.”

~~~~~

Nhắc trc chút nếu ai dùng app đọc ko thấy hiện số chữ mà kiên nhẫn tới tận phần ngoại truyện thì vàng cao ko phải do nội dung quá nổi trội mà do xong chính truyện qua ngoại truyện t lười chia ngang nên gần như các chương ở ngoại truyện đều giữ nguyên lượng chữ raw và vàng ở ngoại truyện t chỉ đặt đại nhưng tuyệt đối so với việc chia ra r để đồng giá thì tốt hơn nhiều nhé.