Bùi Chỉ thích chụp ảnh, lúc trước chia tay vội vàng dọn đồ, làm thất lạc không ít đồ ở chỗ anh.
Những tấm ảnh bị cô quên lãng này, chính là một phần trong số đó.
Khi đó, rảnh rỗi không có việc gì làm, cô thường kéo anh ra làm người mẫu.
Rõ ràng là một nhϊếp ảnh gia chuyên chụp phong cảnh, nhưng cô lại say mê chụp ảnh chân dung.
Cô chẳng hề chú ý đến việc tạo dáng, có khi là cảnh anh mặt đầy bọt cạo râu ngạc nhiên nhìn vào gương buổi sáng, có khi là cảnh anh buồn ngủ rũ rượi nhưng vẫn cố đọc sách cùng cô, với gương mặt ngủ ngon lành.
Muôn hình vạn trạng, có cười có đùa, kiểu gì cũng có.
Mỗi lần lướt qua những bức ảnh cũ, ngay cả chính anh cũng cảm thấy không thể tin nổi, trong khoảng thời gian hai người ở bên nhau, anh đã sống tự nhiên đến nhường ấy.
Thế nên, anh trả thù bằng cách học theo cô, ôm khư khư chiếc máy ảnh cả ngày.
Lúc cô mơ màng buồn ngủ thì chụp một tấm, lúc dịu dàng dỗ dành anh thì chụp một tấm, lúc lặng lẽ thẫn thờ cũng chụp một tấm. Và cả những hình ảnh mệt mỏi còn sót lại sau những cuộc triền miên cuồng nhiệt, cũng được lưu giữ tất cả trong phần sâu nhất của album.
Nói đến, bức ảnh được anh dùng làm màn hình chờ suốt hai năm, là do anh chụp lén.
Rất kỳ lạ, lần đầu tiên nhìn thấy cô, nửa bên áo sơ mi ướt sũng làm nổi bật đường cong duyên dáng, chiếc cổ thon thả tinh tế tuyệt đẹp, xuống chút nữa là bộ ngực đầy đặn nhấp nhô.
Lẽ ra anh phải nghĩ: [Làm sao lại có người mặc áo sơ mi đẹp đến thế!]
Nhưng suy nghĩ xuất hiện đầu tiên trong đầu anh lại là: [Giọng nói của cô nhất định rất êm tai.]
Đến khi cô thực sự lên tiếng, suy nghĩ ban đầu trong đầu anh đã thay đổi hoàn toàn thành: [Không biết khi cô khóc, có phải cũng quyến rũ lòng người như vậy không?]
Tạ Hành vẫn nhớ rõ, thiếu nữ duỗi thẳng chân, ánh mắt mơ màng, ướŧ áŧ gọi tên anh.
Giống như cành liễu rủ khẽ lướt qua mặt nước, giống như gió đêm hôn lên nụ hoa, đẹp đến mức muốn khiến người ta chiếm hữu trọn vẹn nhưng lại không tài nào thoát ra được.
Lúc này điện thoại bỗng nhiên sáng lên, phá vỡ hồi ức.
Ánh sáng mờ nhạt từ điện thoại giao hòa với ánh sáng màn hình máy tính, chiếu sáng lẫn nhau.
Anh thấy rõ đó là một email, kèm theo chữ ký của dreamer.
Rõ ràng cô chỉ động ngón tay là có thể kéo anh ra khỏi danh sách đen, gửi thẳng bức ảnh bìa, nhưng cô lại muốn vòng vo mượn danh nghĩa tòa soạn tạp chí.