Chương 33

Nhưng có vẻ như Tạ Hành không ngại, khóe môi anh khẽ cong lên, rồi nhanh chóng xoay chủ đề: “Tính tình của tôi mấy năm nay thế nào?”

Câu hỏi đột nhiên này, khiến người ta không thể đoán được anh đang muốn gì.

Nếu là bạn bè xã giao thì đương nhiên phải nói những lời tốt đẹp, nhưng Đường Gia Niên là em họ ruột thịt, Giản Thứ Nhất còn hơn cả anh em thân thiết. Hai người liếc nhau, đều nhìn thấy đáp án trong mắt đối phương:

Chẳng ra gì cả. Tính tình thất thường, động một chút là phát điên.

Chỗ tường đá cẩm thạch ở lối rẽ đi vào nhà ăn có một vết lõm nhỏ, là do lần đó anh say rượu đập hư.

Kệ sách ngăn cách phòng khách đã thay mới vào năm ngoái, cái cũ bị anh đốt chơi trong lúc tỉnh táo.

Còn có gương lớn ở khu vực bồn rửa mặt trong phòng tắm, cũng không biết đã thay bao nhiêu lần.

Những mảnh gương vỡ của các lần trước thì hai người bọn họ chưa thấy, nhưng lần cuối cùng, bọn họ tận mắt chứng kiến anh dùng nắm đấm đánh nát.

Chỉ vì anh đột nhiên nổi điên, nói đã quên cảm giác đau là gì.

Mảnh vỡ thủy tinh rơi đầy đất, anh chân trần đi vào, rồi cũng chân trần dẫm lên đi ra, ngay cả lông mày cũng không nhíu một cái.

Thế nên hiện tại trước bồn rửa mặt trong phòng tắm trống trơn, không hề có gương.

Giản Thứ Nhất thầm nghĩ, nếu nói sự thật thì không biết cậu ta phải chuẩn bị biện pháp giải quyết hậu quả nào.

Còn Đường Gia Niên khó khăn lắm mới được anh họ cho ở lại, cậu lo lỡ mình chọc cho anh họ không vui thì tối nay còn có thể ngủ nhờ được không.

Hai người đồng loạt im lặng.

Người kiêu ngạo và cứng nhắc bẩm sinh sẽ không bận tâm việc vấn đề đưa ra có nhận được đáp án vừa lòng hay không.

Bởi vì trong lòng anh đã có sẵn đáp án, và nó sẽ không bị ảnh hưởng hay bị dao động bởi bất cứ hoàn cảnh nào.

Ngón tay Tạ Hành khép lại, sắc mặt giữa làn khói hỗn loạn càng thêm âm trầm.

“Tính tình tôi mấy năm nay, khá tốt.”

“…”

Dường như anh không hề ngửi thấy mùi khét khó chịu trong phòng, một chân đá văng thùng rác về phía thư phòng, chỉ để lại một câu khẳng định với âm điệu bình thường: “Hơn nữa, sẽ càng ngày càng tốt.”

Trong thư phòng, rèm cửa dày đã được kéo kín, khung cảnh tối om.

Giữa bóng đêm vô tận có một khoảng sáng, ánh sáng chiếu vào một chiếc bàn nhỏ, làm rõ gương mặt lạnh lùng của Tạ Hành.

Anh chống cằm, thong thả di chuyển chuột như thường ngày, tầm mắt lướt qua từng tấm ảnh cũ kỹ ngày trước.