Chương 32

Bất kỳ chiếc cà vạt nào của ông anh họ cậu, chỉ riêng một cái cũng đắt bằng tổng giá trị cả bộ đồ cậu đang mặc, lại còn là loại được chọn lựa tỉ mỉ. Cậu thực sự không hiểu, đã không thích thì tại sao phải đốt.

Sao không vứt cho cậu, ném cho cậu, hoặc cho cậu tiền có phải tốt hơn không.

Đường Gia Niên là điển hình của người thiếu dây thần kinh, nghĩ gì là làm nấy.

Mặc kệ bầu không khí đang căng thẳng, cậu vẫn lén lút đến bên cạnh sô pha: “Anh, anh không thích thì cho em đi. Em thích mà! Đốt như này lãng phí quá.”

Giản Thứ Nhất bó tay với lối suy nghĩ này của thằng bạn mình.

Cậu ta thầm nghĩ, mẹ nó, cậu không biết đốt đồ vật là một nghi thức để chôn vùi tình cảm à? Đốt xong tro tàn bay đi, chứng tỏ mọi chuyện đã qua, không cần nhắc lại, để mở ra một cuộc sống mới.

Con mẹ nó, còn đòi đưa cho cậu, đưa cho cậu về làm mắm hả? Sao cậu không bảo mượn vợ người ta về chơi hai hôm luôn đi.

Tia lửa từ thùng rác bắn ra, Giản Thứ Nhất dùng ánh mắt như nhìn thằng ngốc mà nhìn Đường Gia Niên.

Đường Gia Niên hít hà mùi khét, nhận ra mình đang điên cuồng thử thách bên bờ vực tìm đường chết.

Cậu lén nuốt nước bọt, tìm cách đánh trống lảng: “Anh, em thương lượng chuyện này nha? Mẹ em lại đuổi em ra ngoài rồi, em có thể ở tạm chỗ anh hai ngày được không?”

Tạ Hành lười biếng ngẩng đầu, ngón tay đang đặt trên đầu gối bỗng nhiên nhấc lên.

Đường Gia Niên nghĩ rằng mình bị từ chối, hồi hộp nhìn sang Giản Thứ Nhất: “Anh em, vậy tôi có thể…”

“Tùy cậu.” Hai chữ ngắn gọn phát ra từ miệng Tạ Hành.

Đường Gia Niên bị bất ngờ không kịp phản ứng, miệng vẫn giữ nguyên khẩu hình ở chữ “có thể”. Mãi một lúc sau cậu mới hiểu được ý trong lời nói của anh họ mình.

Cậu gập người xuống, điên cuồng giơ tay tỏ ý đã thành công.

Người nào đó vừa đạt được ý nguyện, lại bắt đầu đi tìm đường chết: “Anh, anh đốt cà vạt làm gì vậy. Vừa nãy ở bên ngoài, bọn em còn tưởng anh đốt nhà ấy.”

Đường Gia Niên vốn chỉ muốn làm bầu không khí sinh động, không ngờ Tạ Hành lại trả lời mình.

Hôm nay Tạ thiếu gia thật sự quá khác biệt, rốt cuộc anh cũng ngẩng đầu lên, bình thản nhìn thằng em họ ngu ngốc của mình: “Mọi thứ khiến cô ấy không vui bấy lâu nay, đều phải biến mất.”

“Ai? Ai không vui?”

Quả nhiên không thể nói chuyện quá ba câu với thằng ngốc, Giản Thứ Nhất ở phía sau nhéo Đường Gia Niên một cái, ra hiệu cho đối phương im miệng.