Trong lòng Giang Thuỵ Chi còn mang cảm giác tội lỗi, tranh thủ lúc Tiểu Ngô còn chưa lên xe, cô ấy vội xin lỗi cô: “Lúc trước tôi thực sự không biết là phải chụp anh ta, nếu biết thì sao có thể để cậu… Không, đừng nói là để cậu đến, có bỏ số này tôi cũng chẳng tiếc!”
“Không cần thiết. Anh ta nói cũng đúng, chuyện cũ thì để nó qua đi. Nếu cả cậu cũng để tâm như vậy thì tôi mới thực sự khó thoát khỏi.”
Một câu vô tình lại khiến Giang Thụy Chi nổi đóa ngay: “Anh ta còn nói chuyện với cậu à?!”
Không chỉ nói, còn để cô chạm vào cà vạt, bắt người ta cởi đồ…
Những lời đó, Bùi Chỉ giữ lại cho riêng mình. Cô vỗ lên lưng ghế lái rồi nói: “Cậu cũng nên học tôi một chút, đừng kích động thế. Coi anh ta là,,,”
“Một cái cây mọc lệch.” Cô mượn câu nói đùa năm nào để chốt lại mọi chuyện.
Tiểu Ngô vừa lúc lạch bạch chạy lên xe, thấy người ngồi ghế lái là tổng biên liền nở nụ cười tươi rói. Còn chưa kịp thốt ra lời nào thì đã bị Giang Thụy Chi nạt cho một câu: “Im miệng, tâm trạng tôi không tốt.”
“…”
Bánh xe xoay tròn một vòng rưỡi, Giang Thụy Chi quay đầu xe rời đi.
Ngay lúc ấy, trước cổng căn cứ lại có một người bước ra.
Ống tay áo sơ mi được xắn lên đến khuỷu, hai cúc áo ở cổ đã được tháo ra để lộ xương quai xanh. Trên cổ tay là một chiếc đồng hồ cơ ánh xanh lam lấp lánh, quần tây ôm dáng vừa khít tôn lên đôi chân dài thẳng tắp.
Giang Thụy Chi nhân lúc cửa sổ xe còn chưa kéo lên, thò tay ra ngoài giơ một ngón giữa, chửi nhỏ: “Đồ văn nhã bại hoại.”
Lúc này Tiểu Ngô mới chợt hiểu ra gì đó, liếc sang Giang Thụy Chi bên trái, lại liếc sang Bùi Chỉ bên phải.
Cuối cùng mọi lời muốn nói đều nuốt ngược vào trong bụng.
***
Về đến tòa soạn, Bùi Chỉ theo thói quen chiếm luôn văn phòng của Giang Thụy Chi, cắm dây vào máy rồi bắt đầu chuyển ảnh.
Giang Thụy Chi ấp úng mấy lần, cuối cùng không nhịn được, nhấp một ngụm trà rồi mở lời: “Hay là cậu cứ về nghỉ ngơi trước đi? Phần hậu kỳ để người khác làm?”
“Làm quá rồi đấy.” Bùi Chỉ hờ hững nhếch môi: “Đã chụp rồi thì sửa vài tấm ảnh cũng đâu đến mức ăn thịt tôi. Huống hồ ai hiểu ảnh hơn tôi chứ? Chỗ nào dừng một khung, chỗ nào kết một khung, nhắm mắt tôi cũng biết mà chỉnh.”
“Cậu cứ coi như tôi đang luyện miễn dịch.”
Không ai nói thêm gì nữa, trong phòng chỉ còn tiếng chuột máy tính vang lên đều đặn từng nhịp một.
Cô đang chỉnh một tấm chính diện, khuôn mặt trẻ tuổi, ánh mắt hơi khép lại mang theo vẻ ngạo nghễ quét qua ống kính, ánh mắt ấy vừa như lạnh nhạt vừa như kiêu ngạo.
Ngón tay đang đặt trên chuột khựng lại, như vừa sực nhớ điều gì, Bùi Chỉ nghiêng đầu sang hỏi: “Này, tôi hỏi cậu chuyện này.”
“Hả?”
“Dạo này dreamer đang gặp khó khăn à?”
“Hả?”
Tiếng “hả” thứ hai lộ rõ vẻ chần chừ.
Bùi Chỉ lập tức nắm được điểm bất thường, mặt hiện rõ biểu cảm “biết ngay mà”: “Nói đi.”
“Cũng không có gì.” Giang Thụy Chi né tránh: “Cậu cũng biết thị trường tạp chí giấy dạo này không tốt. Bọn tôi đang tính chuyển sang bản điện tử.”
Bùi Chỉ vừa click chuột vừa suy ngẫm: “Vậy là thiếu vốn? Hay thiếu quan hệ?”
“Cả hai.”
“Nhớ không lầm thì…” Cô nghĩ ngợi một lúc: “Hình như chồng của Trì Nhan cũng có chút quan hệ trong mảng này?”
“Cậu nghĩ đến thì tôi cũng nghĩ đến rồi, cũng nhờ người ta giúp rồi, nhưng giữa đường xảy ra chút trục trặc.” Giang Thụy Chi nói, sắc mặt có phần tiếc nuối. “Không sao, ba tôi đang bàn chuyện vay vốn với ngân hàng. Dreamer bấy lâu nay gió mưa nào cũng vượt qua, chuyển mình một lần cũng chẳng có gì to tát.”
Có một sợi dây trong lòng bỗng rung lên khe khẽ, Bùi Chỉ như vừa gỡ xong một búi rối, bỗng nhiên tỉnh ngộ.
Chẳng trách người kia lại tin chắc rằng họ sẽ liên hệ với nhau.
Cũng chẳng trách chưa biết người chụp là cô, anh ta đã đồng ý chụp ảnh bìa cho chuyên mục kinh tế.
Cô quay đầu lại nhìn Giang Thụy Chi, nghiêm túc nói: “Người giới thiệu bên kia cho Dreamer là họ Tạ đúng không? Với vị thế của nhà anh ta, việc muốn chen chân vào ngành văn hóa, độc chiếm một phần dư luận là chuyện dễ hiểu. Anh ta muốn bỏ tiền, Dreamer muốn chuyển hướng, đôi bên cùng có lợi. Cậu không cần phải cân nhắc tới tôi.”
Lưng Giang Thụy Chi bỗng cứng lại: “Sao cậu biết? Anh ta nói với cậu? Hay là dọa cậu?”
“Không. Sao phải thế.” Bùi Chỉ giơ tay gõ nhẹ thái dương. “Dùng đầu nghĩ là ra.”
“…”
“Nói thật nhé, cái gọi là đôi bên cùng có lợi ấy, không nên vì tư thù cá nhân mà từ bỏ. Hơn nữa, tôi cũng chẳng phải nhân viên của Dreamer, tôi là người tự do. Cậu suy tính theo hướng đó chẳng khác nào nhét cho tôi một cái gông xiềng.”
Mũi giày cô điểm nhẹ lên đất, đẩy ghế xoay một vòng rồi nở nụ cười: “Sau này mà Dreamer chết chìm thì tôi đúng là tội nhân lịch sử, gánh không nổi đâu.”
Giang Thụy Chi bật cười: “Cậu làm quá rồi.”
“Phải, làm quá rồi. Thế nên càng không cần phải vì mối khúc mắc giữa tôi và Tạ Hành mà chần chừ do dự. Tôi còn chẳng để tâm, cậu sợ cái gì?”