Chương 28: Tôi thì nghĩ thông rồi nhưng chị thì chưa

Dù gì thì Tiểu Ngô cũng đã lăn lộn đến vị trí tổ trưởng ban tài chính, nếu đến mức này mà còn không hiểu ra mấy chuyện rối rắm trước mặt thì đúng là uổng công lăn lộn chốn công sở bao năm.

Anh cảm thấy mình chẳng khác nào một đóa cúc dại kiên cường nở rộ giữa mùa đông, thanh nhã nhưng đầy ngượng ngùng.

Nghĩ ngợi chốc lát, Tiểu Ngô gượng gạo cười “hề hề” rồi nhón chân bước lùi ra ngoài: “Hai người cứ tiếp tục, cứ tiếp tục đi nhé.”

Thế mà vẫn có người không biết nhìn tình hình lại xông vào.

Tống Mậu nhặt chiếc cà vạt và bộ đồ đáng thương vừa bị vứt bỏ, cẩn thận phủi sạch bụi rồi bước lại gần: “Ông chủ, hay là để tôi đem đi giặt khô trước nhé?”

Ánh mắt của Tạ Hành lơ đãng lướt qua người Bùi Chỉ, chỉ thấy dáng vẻ lạnh lùng vô thức độc miệng vừa nãy của cô, sao mà giống hệt ngày xưa.

Anh chẳng buồn đáp lời, giọng mất kiên nhẫn: “Giặt gì, vứt đi.”

“Hả? Không cần nữa à? Nhưng… nó có bẩn đâu mà…”

Tạ Hành liếc mắt sang, ánh mắt sắc bén: “Không nghe thấy cô Bùi bảo nó xấu à? Giữ lại làm gì?”

“À… vậy… vậy còn cái kẹp cà vạt…”

Tống Mậu mở tay ra, viên đá lấp lánh trên chiếc kẹp cà vạt nằm gọn trong lòng bàn tay.

“Vứt luôn.” Giọng điệu anh đã cạn sạch kiên nhẫn, mặt không đổi sắc nói.

Tống Mậu còn định lên tiếng, nhưng vừa ngẩng đầu bắt gặp nét mặt của ông chủ thì lập tức im bặt, ôm cả người lẫn kẹp cà vạt biến khỏi tầm mắt trong vòng một giây.

Cuối cùng, trong phòng chỉ còn lại hai người bọn họ.

Chủ đề vừa nãy bị người khác chen ngang, giờ cũng khó mà nói tiếp, Tạ Hành đành phải tìm chuyện khác: “Tôi không ngờ hôm nay lại là chị tới.”

“Ừ.” Bùi Chỉ chăm chú xem từng bức ảnh, không buồn nhìn anh: “Tôi cũng không ngờ cái câu lạc bộ này là do cậu đầu tư, còn thân phận gì nữa thì nói hết đi.”

Vài giây chần chừ của anh lại như từng nhát dao đâm thẳng vào tim Bùi Chỉ: “Tôi còn biết đường mà tránh.”

Lúc chụp ảnh thì còn tách bạch công tư, vừa hết việc là lời nói lạnh như băng cũng lập tức bật ra không chút khoan nhượng.

Tạ Hành siết chặt bàn tay, bật cười như tự giễu: “Thật ra hôm đó về rồi, tôi đã suy nghĩ rất nhiều về những lời chị nói.”

“Lời nào?”

“Chị bảo chuyện đã qua thì cứ để nó qua đi, chúng ta sẽ có cuộc sống mới.”

Trông anh nói ra trơn tru như vậy, có lẽ trong lòng đã lặp đi lặp lại câu đó vô số lần. Bùi Chỉ nghe vậy, ánh mắt đang dừng lại trên bức ảnh cũng thoáng khựng lại, ký ức về cuộc chia tay lần trước dần hiện về, lúc ấy cô nói không lựa lời nhưng phần lớn vẫn là lời thật lòng.

Hai năm ở Zambia, cô sống thoải mái tự do, ít nhất cũng không còn lo sợ một sớm tỉnh dậy sẽ bị tước đoạt quyền tự do. Còn Tạ Hành cũng đầu tư vào câu lạc bộ mà mình hứng thú, những lúc rảnh rỗi vẫn uống rượu, đi bar, cuộc sống cũng không tệ.

Không có đối phương, cả hai đều sống tốt.

Cô gật đầu đồng tình: “Nghĩ thông rồi thì tốt.”

Tạ Hành đáp: “Tôi thì nghĩ thông rồi, nhưng chị thì chưa.”

Bùi Chỉ không biết anh lấy đâu ra cái lý lẽ kỳ quặc ấy, bật cười vì tức: “Sao tôi lại không?”

Tạ Hành cúi đầu nhìn cô bằng ánh mắt đầy chắc chắn, hơi thở dần mang theo áp lực: “Nếu chị thực sự không còn để tâm đến quá khứ, vậy thì khi nào mới chịu bỏ tôi khỏi danh sách đen?”

Hóa ra là vì chuyện này?

Suy nghĩ hai giây, Bùi Chỉ hiểu ra quả nhiên là vì chuyện này.

Cô dứt khoát đặt máy ảnh sang một bên, hai tay chống ngược ra sau mép bàn, ngẩng đầu nhìn thẳng vào anh, không hề e ngại: “Tổng giám đốc Tạ. Lần này là vì công việc, nếu không vì công việc, tôi tuyệt đối sẽ không xuất hiện ở đây. Giờ việc công đã xong, việc tư thì chúng ta đã đường ai nấy đi, cậu thấy còn cần thiết để giữ liên lạc không?”

“Không cần thật sao?”

“Có cần không?”

Hai người qua lại như đang đánh thái cực quyền.

Không rõ trong đầu nghĩ tới điều gì, Tạ Hành lại chắc nịch: “Sẽ có.”

Đã nói là không để tâm nữa thì cũng phải bày ra phong thái cho đúng.

Bùi Chỉ chẳng buồn chơi trò úp mở với anh, thu dọn thiết bị xong thì gọi Tiểu Ngô, chuẩn bị quay về tòa soạn.

Cô để anh lại phía sau, vừa bước ra khỏi cổng căn cứ thì một chiếc Audi đỏ rực bất ngờ phanh kít ngay trước mặt.

Kính xe hạ xuống, Giang Thụy Chi vội vàng kéo kính râm xuống nhìn qua: “Cậu không sao chứ?”

“Tôi?” Bùi Chỉ cong môi cười, “Tôi có thể có chuyện gì được?”

“Chết tiệt. Cùng tên cùng họ, chẳng lẽ thật sự là cái tên Tạ Hành kia?”

Còn chưa nói hết câu, ánh mắt Giang Thụy Chi quét sang, bắt gặp chiếc xe thể thao màu bạc quen mắt đang đậu bên kia, cô lại chửi thề: “Biết ngay là cái tên khốn kiếp đó mà.”

Bùi Chỉ quăng túi vào ghế sau, an ủi: “Được rồi, bớt giận đi. Đã chụp tên khốn đó rồi, tôi thực sự không sao.”