Tống Mậu dụi mắt, nhìn lại lần nữa thì thấy cô Bùi đã quay trở lại sau ống kính.
Còn Tiểu Ngô đi cùng cô cũng tràn đầy kinh ngạc, lúc này đang nhanh chóng điều chỉnh biểu cảm, ghé sát tai cô thì thầm.
Hai người trong cuộc lại tỏ vẻ như thể chẳng có chuyện gì xảy ra.
Tống Mậu thầm vỗ ngực nghĩ chắc là hôm nay tâm trạng ông chủ rất tốt, may mắn, may mắn.
Anh ta lùi sang một bên, dồn sự chú ý vào vòng chụp tiếp theo.
Chỉ mới bấm được vài lần, Bùi Chỉ đã lại gây khó dễ.
Cô đứng thẳng dậy, đẩy máy ảnh sang một bên, nhếch miệng:
“Cởi.”
Cả trường quay sững sờ.
Thế là mọi người cùng được chứng kiến vị Tổng giám đốc vừa nãy còn ngồi yên bất động kia, trong lúc ai nấy vẫn chưa kịp hiểu rốt cuộc từ “cởi” kia là cởi cái gì thì anh đã ung dung cởϊ áσ vest, rồi tiếp tục cởi cả áo gile bên trong.
Động tác chậm rãi tao nhã đầy tự nhiên, nhưng không hiểu sao lại toát lên khí chất văn nhã bại hoại.
Nửa thân trên giờ chỉ còn lại chiếc sơ mi trắng được cắt may vừa vặn.
Mọi ánh mắt dõi theo từng cử động của Tạ Hành, anh đặt tay lên hàng nút áo sơ mi, cả gian phòng lập tức chìm trong tiếng hít thở rồi im bặt như tờ.
“Cạch” Chiếc nút đầu tiên được cởi ra.
“Cạch” Ngón tay trượt xuống, chiếc thứ hai cũng được cởi ra.
Xương quai xanh thấp thoáng lộ ra sau cổ áo vừa mở.
Ngay khi chiếc nút thứ ba chuẩn bị rời hàng, một giọng nữ lạnh tanh vang lên, phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi:
“Đủ rồi. Bảo cởi cái áo gile thôi. Anh tưởng mình là vịt đực mới debut đấy à, vẫn chưa xong hả?”
“…”
Vịt đực… debut.
Bốn chữ sáng rực rỡ đánh thẳng vào đầu Tống Mậu, rồi lan ra như tiếng sấm trong đầu tất cả mọi người có mặt trong phòng.
Mọi ánh nhìn đồng loạt đổ dồn về phía Tổng giám đốc, có người còn âm thầm lùi về gần cửa, sợ nếu anh nổi giận thì lỡ đâu mình là người xui xẻo hứng lấy.
Nhưng đợi mãi vẫn không thấy anh nổi đóa, thậm chí không hể có dấu hiệu nổi bão.
Tạ Hành chỉnh lại cổ áo, nét mặt thản nhiên: “Bây giờ được chưa?”
“Cũng tạm.”
Tiếng máy ảnh vang lên liên tiếp, cô Bùi như đang cầm dây điều khiển con rối, bình thản ra lệnh: “Nghiêng người.”
Vừa dứt lời, ông chủ có tiếng nóng tính trong mắt mọi người đã ngoan ngoãn xoay người một góc 45 độ, hơi nâng cằm lên.
“Xắn tay áo, ngẩng đầu, bỏ tay vào túi.”
Ông chủ không kháng cự một lời, làm theo không sai nửa nhịp.
Nắng sớm rọi qua ban công, tràn vào căn phòng sáng rực. Anh đứng trong luồng sáng ấy, sống mũi cao thẳng, cằm nâng vừa đủ, góc nghiêng tuấn mỹ xứng đáng được phong thần.
Yết hầu lăn lên cuộn xuống, khiến người ta nhìn mà nghẹt thở.
Ngay lúc này sau lưng anh lại có một bóng tối đổ xuống.
***
Sau khi vào guồng, chỉ mất mấy phút là chụp xong toàn bộ động tác.
Bùi Chỉ thu máy lại, vừa lùi lại vừa lướt nhanh từng bức ảnh để kiểm tra hiệu quả.
Trước khi đến đây, cô không hề nghĩ rằng đối tượng chụp lại là Tạ Hành. Nhưng cũng may là Tạ Hành, vì cô hiểu cơ thể anh rõ như lòng bàn tay, mỗi một góc tạo dáng, mỗi một chi tiết được phô bày trước ống kính đều là món quà thời gian để lại cho cô.
Chẳng cần phải suy nghĩ nhiều, cô đã có thể hình dung chính xác mình muốn gì trong khung hình.
Rõ ràng giữa cô và anh vẫn còn tồn tại chút ăn ý sót lại.
Sự quen thuộc ấy tựa như trong tim có một chồi non bị đè xuống, gió vừa thổi qua làm cành cây lay động.
Buổi chụp kết thúc, không khí trong trường quay cũng dịu xuống. Cả ê-kíp, kể cả Tống Mậu, đều thở phào nhẹ nhõm. Một phần vì không ngờ cô Bùi nghiêm túc, kỹ lưỡng đến thế, phần khác vì không ai nghĩ nổi ông chủ lại hợp tác vô điều kiện, thái độ tốt đến mức khiến người ta hết hồn.
Chỉ có Tiểu Ngô là lần đầu gặp Tạ Hành nên cứ tưởng tính anh vốn như vậy. Trong lòng ôm một bụng câu hỏi mang tính giải trí, chờ đợi thời cơ để hỏi.
Thấy ông chủ Tạ đang đi ngang qua, Tiểu Ngô bất ngờ gọi lớn: “Tổng giám đốc Tạ! Tổng giám đốc Tạ, giờ anh có rảnh không ạ? Có thể trả lời thêm vài câu phỏng vấn nữa không?”
Tạ Hành nhếch môi như đang cười, nhưng nụ cười đó lại khiến người ta lạnh sống lưng.
“Ví dụ như?”
Tiểu Ngô rùng mình m, vừa an ủi bản thân chắc là ảo giác, vừa dè dặt hỏi: “Khi đầu tư vào câu lạc bộ này, anh có mục đích gì không ạ? Hay nói cách khác, điều gì khiến anh đột nhiên hứng thú với một đội tuyển chẳng mấy ai tin là có thể sinh lời?”
Câu hỏi này hơi thiên về cá nhân, liên quan không nhiều đến giá trị thương mại của câu lạc bộ.
Tạ Hành chẳng buồn trả lời, tầm mắt chuyển đi chỗ khác, bất chợt bắt gặp Bùi Chỉ đang lướt xem ảnh, đi ngang sau lưng Tiểu Ngô.
Anh đút hai tay vào túi, đầu lưỡi đẩy nhẹ vào má trong: “Bạn gái tôi bảo tôi chơi game cũng ra gì phết.”
“Vậy thì…”
Tiểu Ngô định nói vậy sao không đi làm tuyển thủ luôn cho rồi?
Nhưng còn chưa kịp mở lời, Tạ Hành đã uể oải nói tiếp: “Nhưng lại sợ nhiều người thích tôi quá, cô ấy ghen.”
Bùi Chỉ vừa vặn bước ngang qua, hai câu sau lọt vào tai cô.
Cô không nhịn được, ngẩng đầu lên, lạnh nhạt hỏi: “Cô ấy bị mù à?”