Không đợi không khí trở nên gượng gạo, Tống Mậu và Tiểu Ngô cùng tiến lên phá vỡ sự im lặng.
Tống Mậu hỏi: “Cô Bùi có kế hoạch chụp nào cần thông báo trước không? Chúng tôi có thể chuẩn bị bất cứ lúc nào.”
Tiểu Ngô tiếp lời: “Hôm nay ánh sáng tự nhiên rất tốt, có lẽ không cần tăng sáng bổ trợ? Tôi thấy khí chất của Tổng giám đốc Tạ cũng hoàn hảo, có lẽ không cần dặm lại phấn. Chúng ta bắt đầu luôn nhé?”
Tạ Hành thu tay lại, chỉnh nhẹ vạt áo vest, giọng nhàn nhạt: “Tôi sao cũng được, tuỳ cô Bùi quyết định.”
“Không có kế hoạch gì, tùy cơ ứng biến.” Bùi Chỉ lùi lại một bước, giọng điệu hờ hững: “Còn tùy vào khả năng thể hiện của Tổng giám đốc Tạ.”
Xuất thân từ gia đình nghệ thuật, tất nhiên khả năng trình diễn của Tạ Hành không có gì phải bàn.
Huống hồ trước đó Tiểu Ngô đã đứng thử sáng vài lần, mà anh thì trời sinh đã là “móc treo đồ”, chỉ cần đứng trước phông nền đã như bước ra từ một trang bìa tạp chí thời trang.
Bùi Chỉ tự tin vào trình độ chuyên môn của mình, trong quá trình chụp hoàn toàn tập trung vào công việc. Nhưng mỗi khi mắt cô dừng lại trong khung hình, luôn vô thức lướt đến vị trí ở cổ anh.
Chiếc cà vạt lụa đen với hoa văn chìm trông như một sợi dây leo quấn lấy cổ anh, rồi từ ống kính len ra ngoài, quấn lấy máy ảnh của cô. Cô có cảm giác nó tiếp tục lan lên, trườn qua cổ tay, rồi từ từ trói chặt cả cánh tay cô.
Ngón tay cô đặt trên máy ảnh, chần chừ rất lâu mà vẫn không ấn nút chụp.
Tống Mậu nghi ngờ nhìn sang, ánh mắt đảo qua hai người, rồi như vừa hiểu ra chuyện gì, khẽ “ồ” một tiếng: “Cô Bùi, có phải cà vạt hơi lệch không?”
“Ừm, hơi lệch thật.” Bùi Chỉ hít sâu một hơi, đẩy chân máy ảnh ra.
Nghe vậy, Tống Mậu lập tức chạy tới trước mặt Tạ Hành: “Tổng giám đốc Tạ, cà vạt của anh có vẻ hơi lệch, để tôi chỉnh lại.”
Tạ Hành nghe vậy thì cúi đầu, ánh mắt thoáng suy tư.
Một lúc sau, anh tự mình đưa tay lên, điều chỉnh nhẹ vị trí của chiếc cà vạt, ngăn cản động tác của Tống Mậu.
Tống Mậu làm động tác OK từ xa, hỏi: “Cô Bùi, vậy được chưa?”
Bùi Chỉ cúi đầu quan sát qua ống kính, giọng điệu nghiêm tục: “Thả lỏng xuống một chút.”
“… Vậy thế này?”
“Hơi quá.”
“Giờ thì sao?”
Tống Mậu bỗng trở thành người truyền tin giữa hai người. Chính xác hơn là anh ta giống như người phát ngôn của Tạ Hành.
Điều chỉnh qua lại mấy lần vẫn không đạt được hiệu quả mong muốn, Tống Mậu bất đắc dĩ: “Cô Bùi, hay là cô tự chỉnh luôn đi? Thật sự tôi không rõ cô muốn hiệu ứng như thế nào.”
Tống Mậu không biết chuyện cũ nên câu nói này của anh chỉ mang ý tốt đơn thuần. Nhưng khi lọt vào tai hai người đối diện, nó lại khiến mỗi người có một suy nghĩ riêng.
Bùi Chỉ luôn có phản xạ né tránh cà vạt, nhất là khi nó có liên quan đến Tạ Hành.
Nhưng đối diện với ánh mắt chân thành, tha thiết của Tống Mậu, cô lại không tìm ra lý do hợp lý để từ chối.
Cô quay đầu, đây là lần đầu tiên từ khi buổi chụp bắt đầu, cô không nhìn anh qua ống kính, mà trực tiếp đối diện với Tạ Hành.
Anh cũng đang nhìn cô.
Cô không thể đoán được trong mắt anh ẩn chứa điều gì, anh cũng không đoán nổi cô đang nghĩ gì.
Hai người nhìn nhau chằm chằm, không khí xung quanh yên tĩnh đến mức dường như có thể nghe thấy cả tiếng bụi rơi.
Hồi lâu, Bùi Chỉ thỏa hiệp, chậm rãi nhả ra hai chữ: “Phiền phức.”
Tống Mậu lanh lẹ tránh sang một bên nhường chỗ.
Cô bước lên vài bước, hàng mi dài rũ xuống, ra dáng quyết không ngẩng đầu dù chỉ một lần.
Tiếng thở vừa nhẹ vừa đều của anh gần ngay trước mặt.
Chàng trai năm đó giờ đã có thể gọi là một người đàn ông trưởng thành.
L*иg ngực anh khẽ phập phồng, cô cắn nhẹ môi dưới, cuối cùng cũng thả lỏng những ngón tay đang siết chặt, hoàn toàn dựa vào cảm giác để tìm nút thắt của chiếc cà vạt.
Đầu ngón tay chạm vào lớp vải lụa mịn, cô giật mình rụt tay lại như bị điện giật.
Sợ người khác nhìn ra điều bất thường, cô chỉ có thể cố gắng kiềm chế chạm vào lần nữa.
Khoảng cách quá gần, cảm giác vừa xa lạ lại vừa quen thuộc.
Động tác của Bùi Chỉ hơi kỳ lạ, dù ngẩng đầu nhưng ánh mắt vẫn nhìn xuống, không hề có ý muốn đối diện với anh.
Cuối cùng, khi tìm được nút thắt nhô lên, chẳng hiểu nghĩ gì, cô đột nhiên dùng lực siết mạnh, kéo chặt chiếc cà vạt đến tận gốc.
Tạ Hành không kịp đề phòng bị đã bị cô siết chặt cổ, anh nghẹn họng, hơi thở tắc lại trong chốc lát.
Anh nghiêng đầu, cố giữ bình tĩnh, nhưng vẫn không tránh khỏi ho khan vài tiếng.
Cơn nghẹt thở còn chưa qua, đã nghe giọng phụ nữ lạnh nhạt vang lên: “Xấu chết đi được. Cởi ra.”
“…”
Tống Mậu trợn tròn mắt, suýt chút nữa chọc mù chính mình. Anh ta há miệng nhìn về phía ông chủ, rồi lại quay sang nhìn nữ nhϊếp ảnh gia trẻ trung xinh đẹp trước mặt, nhất thời nghẹn họng.
Với tính khí của ông chủ, giờ không lật bàn cũng phải bỏ đi ngay mới đúng.
Nhưng sau khi im lặng quan sát một lúc, anh ta lại thấy ánh mắt của ông chủ thoáng qua chút cảm xúc không rõ là bất đắc dĩ hay nhượng bộ.
Tạ Hành nhấc tay tự tháo chiếc cà vạt ra.
Chiếc cà vạt đắt đỏ sang trọng bị quăng thành đường vòng cung rồi rơi xuống đất như một món rác rưởi.
“…”
Chuyện gì thế này?