Sáng sớm, Giang Thụy Chi đến tòa soạn để duyệt bài, cô nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính đến mức mắt mỏi nhừ.
Cô vừa mới xử lý xong đống công việc buổi sáng thì bản thảo tổng hợp của chuyên mục kinh tế đã được chuyển đến ngay sau đó.
“Chủ biên Giang, bây giờ chỉ còn thiếu ảnh bìa, các nội dung khác của số này đều có thể chốt bản in rồi.”
“Ừ, cứ để đó trước đi, lát nữa tôi xem.”
Công việc vừa tạm ổn thì cũng đến giờ cơm trưa. Trợ lý tươi cười đặt chiếc USB xuống bàn: “Không biết ảnh cô Bùi chụp thế nào rồi. Chúng tôi còn mở cược cho nhân vật trẻ nhất xuất hiện trên bìa chuyên mục kinh tế lần này nữa cơ.”
Giang Thụy Chi dựa người vào ghế, lười biếng nghiêng đầu: “Cược gì?”
“Cược xem vị giám đốc họ Tạ này có đẹp trai không.”
“Thêm tôi vào, đặt năm trăm vào cửa không đẹp.”
Trợ lý bật cười: “Sao chị chắc vậy? Gặp rồi à?”
“Chưa.” Giang Thụy Chi hừ một tiếng, “Nhưng trong mắt tôi, đàn ông họ Tạ không ai đẹp trai cả.”
Còn năm phút nữa mới đến giờ cơm, cô chợt nổi hứng cắm USB vào máy tính rồi mở bản thảo phỏng vấn. Con trỏ chuột lướt nhanh qua màn hình, cô trực tiếp kéo xuống phần mình muốn xem.
“Tạ…”
Giang Thụy Chi vừa đọc ra một chữ, từ tiếp theo nghẹn lại trong cổ họng, bao nhiêu lời muốn nói đều hóa thành một câu chửi thề: “Mẹ nó.”
Cô đập mạnh chuột xuống, vội vàng lật tìm điện thoại, nhưng đổ cả cốc cà phê trên bàn, nước tràn ra thấm ướt cả tài liệu.
Trợ lý đứng sững một giây rồi nhanh chóng lao đến giúp dọn dẹp, len lén nhìn sang chủ biên của mình. Trên bàn lộn xộn thế nào cô cũng chẳng quan tâm, phản ứng đầu tiên lại là lấy điện thoại để gọi.
“Bắt máy đi, bắt máy đi, đừng chụp nữa…”
***
Điện thoại bị Bùi Chỉ cài chế độ im lặng, vứt trong túi xách.
Cô đứng bên lan can, cúi đầu nhìn xuống.
Cửa xe mở toang, đôi giày da đen bóng đặt xuống đất, phía trên là ống quần tây thẳng tắp. Bộ vest ba mảnh cắt may tinh tế tôn lên vóc dáng vai rộng eo thôn của người nọ.
Người mới đến vẫn đang nghe điện thoại, cằm hơi hạ xuống, trên mặt còn hoáng vẻ bực dọc.
Kết thúc cuộc gọi, anh ngẩng đầu lên, chiếc cà vạt lụa tinh xảo lộ ra dưới ánh sáng, đá trên kẹp cà vạt phản chiếu ánh nắng, từng tia sáng lấp lánh như những mảnh vỡ của cầu vồng.
Bùi Chỉ nheo mắt lại, trong đồng tử phản chiếu một ngọn lửa âm ỉ.
Không rõ là vì ánh sáng từ viên kim cương hay là vì chiếc cà vạt ấy.
Đối với một chiếc cà vạt được chế tác tinh xảo, chất liệu cao cấp, người khác có thể sẽ trầm trồ tán thưởng bằng ánh mắt đầy ngưỡng mộ. Nhưng trong mắt Bùi Chỉ, nó lại gợi lên nhiều ký ức khó chịu như những sợi dây quấn chặt lấy cô.
Có người mặc vest trông lịch lãm nhưng thực chất đã thối rữa mục ruỗng từ bên trong.
Ranh giới ở đâu thì chỉ có người trong cuộc mới hiểu rõ.
Bùi Chỉ cứ ngỡ bản thân đã chuẩn bị tâm lý đầy đủ, nhưng khi Tạ Hành đẩy cửa bước vào, những ngón tay cô vẫn không kìm được ghì chặt ống kính.
May mà cô vẫn duy trì động tác điều chỉnh máy ảnh, nên cảm xúc tiêu cực kia cũng tan biến nhanh chóng, không ai phát giác ra điều gì bất thường. Khi cô ngước lên lần nữa, trên mặt vẫn giữ nụ cười thản nhiên như bình thường.
Rõ ràng trước khi đến đây, Tạ Hành đã chỉnh trang cẩn thận. Vài sợi tóc trước trán được vuốt lệch sang một bên, đường nét gương mặt sắc sảo, trông càng nổi bật dưới ánh sáng trong phòng.
Sống mũi cao, bạc tình bạc nghĩa.
Khi đảo mắt quanh một vòng, ánh mắt của anh vẫn dừng lại trên người cô lâu hơn một nửa thời gian.
Lúc này, Tống Mậu đi tới, trên tay cầm một loạt vest đã được ủi thẳng thớm, hỏi cô bộ nào lên hình đẹp nhất, phù hợp với bìa tạp chí kinh tế.
Bùi Chỉ bình thản quét mắt về phía cửa, cứ như lúc này mới phát hiện ra sự có mặt của Tạ Hành, giọng điệu hờ hững: “Nếu vị này là ông chủ, vậy tôi thấy không cần thay.”
Tống Mậu lập tức hiểu ý, gật đầu liên tục: “Đúng đúng, bộ trên người ông chủ đã rất đẹp rồi.”
Hai nhân vật chính đều đã đến, anh ta tranh thủ đóng vai trung gian kết nối.
“Vị này là cổ đông duy nhất của câu lạc bộ chúng tôi, Tổng giám đốc Tạ.”
“Còn đây là cô Bùi, nhϊếp ảnh gia của tạp chí Dreamer, chịu trách nhiệm chụp ảnh bìa lần này.”
Bởi đây chỉ là cuộc gặp gỡ công việc, không cần giới thiệu quá chi tiết nên anh ta nói ngắn gọn, vừa đủ.
Từ lúc bước vào Tạ Hành đã tinh ý nhận ra đối phương không muốn dùng thân phận người quen để tiếp chuyện. Nghe vậy, anh đưa tay ra, giọng điệu xa cách: “Hân hạnh.”
“Nghe danh đã lâu.”
Bàn tay hai người chạm nhau, cô chỉ chạm nhẹ trong chốc lát rồi lập tức buông ra.
Tốc độ nhanh như thể cô e sợ phải tiếp xúc với anh thêm dù chỉ một giây.
Trong lòng cô thầm mắng một tiếng, nghĩ trên con đường giả vờ làm người xa lạ này, quả nhiên đạo cao một thước, ma cao một trượng.
Nếu cô là ma, vậy thì người trước mặt chính là đạo.