So với những câu lạc bộ khác hận không thể dán logo nhà tài trợ lên trán, ông chủ câu lạc bộ này kín đáo đến mức như đang làm từ thiện. Vậy mà vẫn vượt mặt các doanh nhân khác, giành lấy danh hiệu giá trị nhất.
Bùi Chỉ nghiêng đầu nhìn cổng câu lạc bộ, phối hợp với không khí bí ẩn mà Tiểu Ngô tạo ra: “Không sao, lát nữa cậu sẽ được gặp thần tượng bằng xương bằng thịt thôi. Biết đâu còn hỏi được vài câu gây sốc, không uổng chuyến này.”
Tiểu Ngô gật đầu lia lịa: “Chị nói đúng! Tối qua em thức khuya thêm vào không ít câu hỏi nữa đó.”
Hai người vừa nói vừa bước vào bên trong, Tiểu Ngô còn kính nghiệp đọc thuộc lòng những câu hỏi có thể sẽ cần dùng.
Bùi Chỉ đi sát bên, nghe không sót từ nào.
Cô nhếch môi cười: “Có phải tôi nghe nhầm không? Cậu chắc là người của ban kinh tế chứ? Nói là tập trung vào câu lạc bộ mà sao tôi nghe toàn câu hỏi cá nhân thế này?”
“Lần trước cần hỏi gì em hỏi hết rồi. Hôm nay phải tùy cơ ứng biến thôi, nếu ông chủ dễ tính thì tranh thủ hỏi thêm vài câu giật gân một chút, còn không thì em giảm bớt lại.”
Tiểu Ngô cười tươi chia sẻ toàn bộ kế hoạch với cô.
Bùi Chỉ nghĩ thầm, khả năng cao là tém rồi đó, ông chủ này kín tiếng như thế, chắc chắn không để cậu hỏi mấy chuyện ấy.
Bước qua cánh cửa, bên trong cơ sở huấn luyện là cảnh tượng bận rộn.
Có thể do hôm nay có khách tới thăm, hoặc do ông chủ xuất hiện, những người thường ngày không thấy bóng dáng mà nay lại hoạt động sôi nổi đến tận trưa, đại sảnh tầng một ồn ào náo nhiệt.
Người đón tiếp họ là quản lý đội tuyển, Tống Mậu.
Dưới sự hướng dẫn của anh, Bùi Chỉ và Tiểu Ngô vừa tham quan cơ sở vừa tìm địa điểm thích hợp để chụp ảnh.
Bùi Chỉ xách túi đựng máy ảnh, chiếc váy dài tung bay, đôi giày cao gót màu nude được cô đi đầy khí chất. Dây đai ôm trọn cổ chân thon thả, ánh kim loại lấp lánh bắt sáng rực rỡ.
Chỉ cần nhìn cũng biết, hôm nay cô chính là người nắm vai trò quan trọng nhất.
Có lẽ do trông cô quá trẻ, Tống Mậu không nhịn được liếc nhìn vài lần, cuối cùng không kìm được mà mở lời: “Vị nhϊếp ảnh gia đúng là trẻ tuổi tài cao, còn trẻ đã có thể độc lập đảm nhiệm công việc. Nói thật, đây là lần đầu tiên ông chủ chúng tôi đồng ý chụp bìa tạp chí. Ban đầu anh ấy còn định từ chối, nhưng khi nghe nói là tạp chí của các bạn thì mới đồng ý.”
Những người có mặt ở đây đều không phải kẻ ngốc, rất dễ nhận ra ý tại ngôn ngoại:
– Để một nhϊếp ảnh gia trẻ như vậy chụp liệu có ổn không? Ông chủ chúng tôi không dễ mời đâu, đừng để ảnh hưởng danh tiếng tạp chí của mình.
Tiểu Ngô khẩu phật tâm xà, nhanh nhẹn đỡ lời: “Vậy thì đúng là trùng hợp rồi. Lịch trình của cô Bùi nhà chúng tôi vừa khéo phù hợp với ông chủ của các anh.”
Thấy Tống Mậu vẫn nghi ngờ nhìn sang, Tiểu Ngô hạ thấp giọng, ra vẻ thần bí: “Anh biết trong hai năm qua, có bao nhiêu lần người ta mời được cô Bùi nhà chúng tôi chụp ảnh không?”
Anh ta giơ một bàn tay lên: “Không vượt quá số này đâu! Hơn nữa, cô ấy gần như không chụp người. Lần này là một ngoại lệ hiếm hoi đó.”
Tống Mậu bị cuốn vào câu chuyện, tò mò hỏi: “Tại sao lại không chụp người?”
“Bàn tay từng chụp tổng thống và quốc vương, sao có thể tùy tiện chụp người bình thường nữa?”
“Ồ… thật là thất lễ thất lễ.”
Bùi Chỉ đi bên cạnh vẫn giữ vẻ mặt thản nhiên, nhưng khóe miệng suýt nữa không kìm được, chỉ trực phá lên cười.
Tiểu Ngô đúng là bậc thầy trong việc “hù dọa” người khác, lời nào cũng có vẻ chân thật, nhưng chẳng phải câu nào cũng đúng, nhịn cười đúng là khó quá mà.
Trong lúc họ đang trò chuyện, một nhóm người khác từ đầu hành lang vội vã bước tới, tay mỗi người đều khoác một chiếc mắc áo gỗ cao cấp, những bộ vest được bọc cẩn thận trong lớp vải chống bụi.
Bùi Chỉ nhìn lâu hơn một chút, Tống Mậu lập tức tiến lại gần giải thích:
“Đây đều là đồ của ông chủ chúng tôi. Cô xem, anh ấy cũng rất coi trọng việc lên bìa lần này. Người còn chưa đến, nhưng cả mặt lẫn lòng đều đã có đủ.”
Nụ cười trên môi cô nhạt đi vài phần. Cô hỏi: “Mặc vest à?”
“Đúng rồi! Lên bìa chuyên mục kinh tế chẳng phải mặc vest sẽ thể hiện phong thái thành công hơn sao? Chẳng lẽ… không đúng à?”
Thật ra không có gì sai cả.
Bùi Chỉ giấu đi ý cười, không nói thêm gì, ánh mắt vẫn dõi theo nhóm nhân viên mang vest đi xa rồi mới dời mắt đi.
Không phải cô có ý kiến gì với vest…
Dạo quanh một vòng cơ sở, cuối cùng họ chọn khu ban công tầng hai vì ánh sáng tự nhiên khá ổn, có thể tạo hiệu ứng như trong studio.
Cô yêu cầu trải tấm nền, điều chỉnh ánh sáng, rồi vừa chỉnh máy ảnh vừa chỉ đạo Tiểu Ngô đứng vào vị trí làm mẫu thử.
Đúng lúc đó, tiếng động cơ xe thể thao vang lên từ phía dưới, âm thành trầm thấp mượt mà từ xa vọng tới. Một chiếc xe màu bạc lao qua như gió, lướt vào bãi đỗ rồi phanh gấp trước cổng biệt thự.
Bùi Chỉ cúi đầu, ánh mắt lướt qua khe hở ở lan can ban công để nhìn xuống, đôi mắt đang lấp lánh ánh sáng bỗng khựng lại khi nhìn thấy thân xe.