Chương 23: Chụp ảnh

Chắc chắn Bùi Trung Nam không biết chuyện cô từng có một đoạn tình cảm với Tạ Hành. Nếu biết thì ông chẳng thể nào có cái biểu cảm và giọng điệu như bây giờ.

Bùi Chỉ nhanh chóng phân tích xong tình huống trong khoảnh khắc ngắn ngủi, cô bĩu môi nói: “Con thấy không ra sao cả.”

“Không phải chứ? Ba thấy Tiểu Tạ cũng tốt mà. Lúc con còn ở nước ngoài, cậu ấy hay nói là sợ thầy ở nhà một mình buồn, cách vài hôm lại đến chơi với a. Ba thấy cậu ấy còn hay hỏi thăm tình hình của con nữa, chắc cậu ấy cũng có ý gì đó.”

Chuyện này thì Bùi Chỉ không biết.

Cô sững người một chút, rồi lập tức bác bỏ: “Đồng chí Bùi à, ba đừng nghĩ ngợi nhiều nữa. Con với cậu ấy chênh nhau tận năm tuổi. Hiện tại chưa thấy gì, nhưng đến lúc con ba mươi, cậu ấy vẫn chỉ là chàng trai hai mươi lăm tuổi. Khi con bốn mươi, cậu ấy mới ba mươi lăm, đang độ tuổi sung sức. Ba thấy hợp không?”

Bùi Trung Nam suy nghĩ kỹ, thấy cô nói cũng có lý.

Ông vừa bị thuyết phục, vừa không nhịn được mà dò hỏi thêm: “Thật sự không có khả năng sao?”

“Không!”

“Vậy thì tiếc thật, nhưng sao con biết cậu ấy kém mình năm tuổi?”

“…”

Bùi Chỉ lặng lẽ tự cấu mình một cái:

“Chẳng phải cậu ấy học năm ba sao, con đoán thôi.”

Cô sợ Bùi Trung Nam hỏi thêm, sợ mình nói nhiều lại sai nhiều, vội vàng viện cớ lên lầu về phòng.

Vừa lúc nhận được tin nhắn từ Giang Thụy Chi: [Sao rồi? Về đến nhà chưa?]

Cô vừa mở chiếc máy ảnh đặt trên bàn làm việc, vừa cầm điện thoại gõ chữ: [Rồi, cảm tạ đại ân đại đức.]

[Mai giúp chị em một việc được không?]

[Không tiền miễn bàn.]

Dù nói vậy, nhưng chẳng mấy chốc Bùi Chỉ đã mở bản thảo yêu cầu chụp hình mà Giang Thụy Chi gửi qua. Cô gửi lại một dấu hỏi chấm.

Đối phương nhanh chóng trả lời: [Chuyện phút chót khi tan làm ấy mà. ngày mai có thể giúp chụp tôi vài tấm ảnh không? Một chuyên mục cần bổ sung ảnh gấp, người phụ trách mấy hôm nay lại xin nghỉ, nghĩ đến việc chụp ảnh là chị em liền nghĩ đến cậu. Làm ơn làm phước nhé ~]

Bùi Chỉ đọc đi đọc lại, xác nhận lại lần nữa: [Chụp người hay chụp cảnh?]

[Chụp người!]

Cô kiên trì từ chối: [Tôi không chụp người.]

Giang Thụy Chi đã chuẩn bị xong lý do để thuyết phục: [Không sao cả. Cậu cứ coi người ta là một cái cây cổ thụ cong vẹo là được.]

***

Cây cổ thụ cong vẹo đó nằm trong khu dinh thự Đế Cảnh.

Vì Trần Yến Như vừa dọn đến đây nên Bùi Chỉ cũng rất quen thuộc khu vực này. Cô thậm chí không cần đăng ký hay thông báo với chủ hộ, nhân viên quản lý nhận ra cô ngay, họ luôn có ấn tượng sâu sắc với mỹ nữ như cô, vừa thấy cô liền lập tức cho qua.

Trước khi nhận được địa chỉ, cô cứ tưởng nơi này dù không phải phim trường thì cũng sẽ là một tòa nhà văn phòng. Không ngờ ngành thể thao điện tử trong nước đã phát triển đến mức này, giờ đây các câu lạc bộ danh tiếng còn thuê cả biệt thự trong những khu dân cư cao cấp, vừa riêng tư vừa đẳng cấp.

Khi Bùi Chỉ tìm được địa điểm, từ xa cô đã thấy Tiểu Ngô của tạp chí Dreamer đang đứng ở cổng, dáo dác nhìn quanh chờ cô.

Ban biên tập của Tiểu Ngô vừa được mở rộng một năm trước, phụ trách mảng kinh tế. Vì cộng sự của anh ấy nghỉ phép đột xuất nên đành phải báo cáo điều phối nhân sự từ các nhóm khác.

Các nhóm khác đều bận rộn chuẩn bị kỳ phát hành, Giang Thụy Chi không còn cách nào khác đành nhờ đến Bùi Chỉ.

Thấy cô đến, Tiểu Ngô vội vẫy tay nhiệt tình: “Chị Bùi, chị đến rồi! Hôm nay chỉ chụp ảnh bìa bổ sung, quy trình nhanh gọn lắm! Không làm mất thời gian của chị đâu!”

Thời gian của cô được sắp xếp khá thoải mái, tất nhiên cô không có ý kiến gì, nhưng dù chỉ phải chụp một cái cây, cô vẫn luôn chuẩn bị kỹ lưỡng trước.

Bây giờ không biết chút gì về đối tượng cần chụp, cô không khỏi thắc mắc: “Chụp người à? Nam hay nữ? Bao nhiêu tuổi? Chủ biên Giang của cậu chỉ nói chụp ảnh bìa theo yêu cầu chung, không có yêu cầu gì đặc biệt à?”

“Em cũng không biết nói sao, lần này chủ đề của chúng ta là những cá nhân và tổ chức có giá trị nhất trong ngành công nghiệp mới nổi, như câu lạc bộ thể thao điện tử này, lần trước tụi em đã tổng hợp đủ thông tin phỏng vấn tuyển thủ cả về hình ảnh lẫn nội dung, chắc là chụp ông chủ thôi…” Tiểu Ngô hạ thấp giọng ra vẻ thần bí: “Ngày thường bận rộn lắm, em cũng chưa gặp bao giờ.”

Bùi Chỉ bật cười: “Thế lần trước cậu phỏng vấn kiểu gì?”

“Phỏng vấn qua điện thoại chứ còn gì nữa. Dù sao lần đó nội dung cũng chỉ xoay quanh câu lạc bộ, không thì em cũng chẳng biết chuẩn bị gì. À, đúng rồi, là nam, giọng khá hay, nghe trẻ lắm.”