Chương 22: Trói chị bằng cà vạt

Đêm đó hình như trời đổ mưa lớn, những hạt mưa rơi lộp bộp xuống tấm kính cửa sổ, khi thì dồn dập, lúc lại chậm rãi, tựa một bản giao hưởng. Cô chỉ đoán được rằng trời mưa, nhưng không tài nào đứng dậy để nhìn cho rõ.

Những chiếc cà vạt tinh tế sang trọng mà Tạ Hành từng mang trước mặt cô, giờ đây quấn chặt lấy ngón tay cô, đến cổ tay, rồi cả cánh tay.

Đầu kia, vẫn gắn liền với anh.

Lần đầu tiên cô nhận ra, một nút thắt chết cũng có thể biến hóa thành muôn hình vạn trạng.

Cái giá của sự trốn chạy luôn là những cơn cuồng loạn. Trước khoảnh khắc ấy, không ai muốn thực sự phá hỏng mối quan hệ này, cô vẫn ôm một tia hy vọng mong manh rằng họ có thể tìm thấy cách để giao tiếp với nhau.

Nhưng kết quả của sự giao tiếp là anh luôn có thể chọn lọc phần mình muốn nghe từ những gì cô nói, dễ dàng bỏ qua những phần anh không muốn để tâm.

Thường thì khi cô cố gắng giữ lý trí để nói xong một đoạn dài, đối phương lại chỉ cười khẽ nhìn cô, giọng nói dịu dàng hỏi: “Tối nay làm món salad chị thích nhất nhé?”

“…”

“Cá ngừ, bơ, chị còn thích thịt bò xông khói nữa đúng không?”

Bùi Chỉ không thể chịu đựng được nữa, cô nâng cao giọng: “Tạ Hành, cậu không thể nghiêm túc nghe tôi nói được sao?”

“Chị.” Anh bất chợt cất lời, ánh mắt trầm lặng dừng lại trên tay cô: “Tôi đang nghĩ… có phải nên đổi sang thứ gì chắc chắn hơn không.”

“…”

Anh là một kẻ điên.

Mọi nỗ lực giao tiếp đều vô ích, cánh tay cô tê dại, máu không lưu thông khiến nó đau âm ỉ, còn bên kia anh lại thắt càng chặt hơn, hình như không hề cảm thấy đau đớn, chẳng hề chau mày lấy một lần.

Bùi Chỉ từ bỏ việc nói lý với kẻ điên. Trước khi anh kịp nghĩ ra những phương pháp điên rồ hơn, cô quyết định đối đầu với anh bằng cách cực đoan nhất.

Cùng lắm thì anh chết tôi sống.

Cho đến khi cô đứng trên bệ cửa sổ, cơ thể mảnh mai bị cơn mưa đêm làm ướt nửa người, lung lay chực ngã. Cuối cùng, cô bắt được chút sợ hãi trong ánh mắt anh, Bùi Chỉ nhận ra sự phản kháng của mình đã có hiệu quả.

Đó là lần cãi vã kịch liệt nhất, cả hai đều chịu tổn thương nặng nề.

Mặt Tạ Hành trắng bệch, lảo đảo đi theo cô suốt dọc đường. Cuối cùng, anh đứng lặng giữa màn mưa, giọng khàn đặc hỏi: “Nếu chị đi, có phải sẽ không bao giờ quay lại nữa không?”

“Tôi cần bình tĩnh.” Cô thở hổn hển, nhưng đôi chân vẫn không dám dừng lại: “Cậu cũng vậy.”

Anh đột nhiên bật cười, tiếng cười như tiếng nấc nghẹn bị cơn mưa làm vỡ vụn.

“Chị nghĩ tôi điên đúng không? Chị cũng sợ tôi đúng không?”

“…”

Mặt cô ướt sũng, đôi môi bị lạnh đến trắng bệch khẽ mím lại, cô không trả lời.

Giữa màn mưa, anh cười ngông cuồng càn rỡ: “Phải, tôi đúng là thằng điên đó. Có làm lại nghìn lần, vạn lần… tôi cũng vẫn sẽ như vậy.”

Khi Bùi Chỉ im lặng không nói, Từ Bắc cũng không làm phiền.

Anh ta đưa cô về tận nhà, lại vì muốn đưa tài liệu cho Bùi Trung Nam nên cả hai cùng lên lầu.

Hiển nhiên Bùi Trung Nam rất hài lòng khi thấy hai người họ đi cùng nhau, chỉ thiếu nước kéo anh lại ăn tối luôn tại nhà.

Nhưng Từ Bắc rất biết điều, sau khi đặt tài liệu xuống và trò chuyện vài câu, anh ta nói rằng mình còn có việc rồi rời đi.

Vừa đóng cửa lại, Bùi Trung Nam đã nhìn cô bằng ánh mắt ẩn ý: “Tiểu Từ đến đài làm việc cũng được một thời gian rồi, ba vẫn chưa tìm được điểm nào có thể bắt bẻ cậu ấy. Thế nào? So với đối tượng mà mẹ con giới thiệu lần trước thì ai tốt hơn?”

Thật ra chẳng cần phải so sánh làm gì, chuyện cái anh Trương kia cô còn chưa kể hết đây.

Anh ta đúng chuẩn một gã đàn ông mang tư tưởng phong kiến độc hại, còn háo sắc nữa.

Bùi Chỉ cau mày ghét ra mặt: “Có phải đồng chí Trần Yên Như bị ai lừa không? Nhắc đến mẹ là con lại thấy bực. Mẹ kiếm đâu ra cái kiểu người vớ vẩn như thế để giới thiệu cho con? Bố không biết đâu, vừa đến nơi anh ta đã dán mắt vào chân con rồi.”

“Thật không?” Bùi Trung Nam trừng mắt,:“Vậy thì tuyệt đối không được. Mẹ con nhìn người không ổn đâu, vẫn là bố đáng tin hơn. Con nói đi, Tiểu Từ thì thế nào?”

“Từ Bắc à, tốt thì cũng tốt.”

Nghe mở đầu như vậy, chắc chắn sẽ có cú bẻ lái, Bùi Trung Nam quen rồi, ông thở dài: “Thôi, bố hiểu rồi. Vậy bố hỏi con câu khác.”

“Bố hỏi đi.”

“Con thấy Tiểu Tạ thế nào?”

Bùi Chỉ vừa mới uống ngụm nước, nghe thấy câu này thì bị sặc, ho sù sụ:

“Ai cơ… khụ, khụ khụ, ai cơ?”

“Tạ Hành chứ ai!”