Chương 7

Trong văn phòng tổng giám đốc, Trang Niệm thui thủi đi ra, nhỏ giọng nói bên cạnh Phồn Hạ: "Trợ lý Phồn, hôm nay tổng giám đốc tâm trạng không tốt lắm... Cô tự cầu phúc đi."

Phồn Hạ nhìn tập tài liệu sắp phải giao cho Dung Tu duyệt, hỏi: "Tổng giám đốc giận vì chuyện gì vậy?"

Trang Niệm bĩu môi: "Ai biết được? Cái giống đàn ông này tính khí thất thường lắm."

Phồn Hạ không biết nói sao, cô luôn cảm thấy một người như Dung Tu, người có thể vực dậy tập đoàn Sơn Hải khi lâm vào khủng hoảng, sẽ không dễ dàng bộc lộ cảm xúc như người thường, càng không trút giận lên những người không liên quan.

Cô khẽ gõ cửa, một giọng nam trầm thấp khàn khàn truyền ra: "Vào đi."

Phồn Hạ đẩy cửa bước vào.

Trong văn phòng, ánh đèn lạnh lẽo, dáng người thon dài của Dung Tu ẩn mình trong ánh sáng tịch mịch. Áo vest được cắt may tinh xảo bị vứt tùy tiện trên ghế sofa tiếp khách, lộ ra chiếc áo sơ mi trắng nhăn nhúm và cà vạt nới lỏng. Khuôn mặt tuấn tú lạnh lùng không thể nhìn thẳng hiếm hoi lộ ra một chút mệt mỏi cô độc.

"Có chuyện gì không?" Dung Tu nhìn cô, giọng điệu nghe không có gì bất thường, chỉ là chiếc kính không gọng bị đặt tùy tiện trên bàn làm việc, tròng kính mỏng phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo. Nốt ruồi son nhỏ nhắn dưới khóe mắt trái của hắn, trên khuôn mặt cô độc lúc này càng có vẻ mong manh dễ vỡ.

Phồn Hạ thu lại ánh mắt kinh ngạc, đưa tài liệu cho hắn: "Tài liệu này cần ngài ký."

"... Được." Dung Tu khẽ ngồi thẳng người lại, những ngón tay thon dài trắng nõn cầm cây bút máy được cho là phiên bản giới hạn của một nghệ nhân nổi tiếng. Chiếc vòng tay da đen trên cánh tay làm nổi bật đường nét săn chắc của hắn, cổ tay áo khẽ cọ xát trên tài liệu theo chuyển động của ngòi bút, để lại một hàng chữ. Nét chữ của hắn thanh thoát mạnh mẽ, hơn cả cây bút máy trong tay, chữ viết của hắn mới là một tác phẩm nghệ thuật, nhìn qua khó mà quên được.

Ký xong, Phồn Hạ do dự một chút, rồi chọn rời đi.

Cho đến khi tan sở, Phồn Hạ vẫn không thấy Dung Tu bước ra khỏi văn phòng.

Trang Niệm kéo Phồn Hạ đang đứng trước cửa văn phòng đầy do dự, kéo cô rời đi, nhỏ giọng nói: "Trợ lý Phồn, tôi biết cô lo cho tổng giám đốc, nhưng với kinh nghiệm nhiều năm ở bên tổng giám đốc của tôi, lúc này cô vào không những không giúp được ngài ấy, mà chỉ khiến ngài ấy thêm phiền lòng. Nếu chúng ta thực sự giúp được, ngài ấy đã dặn dò rồi, đi nhanh đi!"

Trang Niệm nhỏ giọng thúc giục cô rời đi, khoảnh khắc rời khỏi văn phòng, qua khe cửa hé mở, cô nhìn thấy dáng người Dung Tu bị ánh đèn lạnh lẽo bao trùm, một nửa khuôn mặt với nốt ruồi son màu rượu vang như chìm vào màn đêm tịch mịch, đáy mắt Phồn Hạ thoáng qua một tia lo lắng.

Vào đến bãi đỗ xe ngầm, Phồn Hạ thấy Ôn Lan Sinh đang đứng cạnh xe, mặc chiếc áo sơ mi trắng chất liệu cotton linen* đơn giản. Thấy Phồn Hạ đi về phía mình, anh ta mím môi cười nhạt, khí chất tươi tắn sạch sẽ: "Cuối cùng cũng tan làm rồi, anh đợi em lâu lắm đó."

*Vải lanh cotton

Phồn Hạ giấu đi hình ảnh Dung Tu u sầu, ảm đạm trong lòng, khẽ mỉm cười: "Có chút việc nên bị chậm trễ một chút."

Ôn Lan Sinh mở cửa xe, lười biếng dựa vào ghế, trêu chọc: "Không phải bị tổng giám đốc làm chậm trễ đó chứ? Người ta nổi tiếng là bông hoa trên đỉnh núi cao, nam thần cấm dục mà."

"Anh đừng nghĩ nhiều." Phồn Hạ cười nhẹ nhàng cúi người cài dây an toàn cho Ôn Lan Sinh.

Đầu ngón tay thon dài mềm mại lướt qua eo anh, mái tóc dài dày mềm mại tuột xuống vai, một mùi hương nhẹ nhàng quen thuộc lướt qua chóp mũi anh, làm dấy lên từng gợn sóng trong lòng anh.

Một tiếng "cách" khẽ vang lên, dây an toàn đã được cài. Phồn Hạ ngước mắt lên, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười như có như không.

Hơi thở của Ôn Lan Sinh nghẹn lại, dù đã ở bên nhau nhiều năm, anh vẫn không biết bao nhiêu lần chìm đắm trong ánh mắt thâm tình của Phồn Hạ, như một biển dịu dàng, khiến người ta dừng chân, khiến người ta say đắm.