Chương 3

Phồn Hạ khẽ gật đầu: "Quen rồi, thư ký Trang rất tốt, đã dẫn tôi làm quen với môi trường công ty, giúp tôi rất nhiều."

Ngón tay đang nghịch đồng hồ khẽ dừng lại, đôi mắt khẽ cụp xuống của Dung Tu hơi ngước lên, dù có chiếc kính không gọng che chắn, cũng khó che giấu được đôi mắt dài thanh tú ưu việt đến mức lạnh nhạt và màu mắt trong trẻo của hắn.

Nhìn kỹ dưới khóe mắt trái của hắn có một nốt ruồi son rất nhỏ, đuôi mắt dài hơi sâu, đến gần còn ngửi thấy mùi hương tuyết tùng lạnh lẽo trên người hắn. Thật khó tưởng tượng, nếu hắn tháo chiếc kính tạo cảm giác cấm dục kia ra thì nhân sắc ấy sẽ mê người đến nhường nào.

"Anh ta là thư ký riêng." Dung Tu thản nhiên nói một câu, giọng điệu lạnh lẽo như tuyết đầu đông.

"... Hả?" Phồn Hạ nhất thời không hiểu ý hắn.

"Trang Niệm chủ yếu phụ trách những việc riêng của tôi, công việc ở công ty anh ta không giúp được gì cho cô. Nếu có khó khăn..." Dung Tu lại đẩy nhẹ chiếc kính không gọng tinh xảo, những ngón tay thon dài đều đặn nhẹ nhàng nâng gọng kính, hàng mi khẽ rủ xuống che đi đôi mắt lạnh lùng cấm dục của hắn: "Cô có thể đến tìm tôi... Dù sao cô cũng là đàn em của tôi."

Phồn Hạ hơi ngạc nhiên, rồi đôi mắt trong veo đầy ý cười nhàn nhạt: "Tôi còn tưởng đàn anh đã quên mất binh tôm tướng tép như tôi rồi, dù sao cũng lâu lắm rồi không gặp."

"Tôi vẫn luôn nhớ." Dung Tu nói rất khẽ, còn dịu dàng và nhẹ nhàng hơn cả ánh sáng xuyên qua cửa kính, nếu không phải vẻ mặt lạnh lùng và đôi mắt luôn thiếu hơi ấm của hắn, người ta còn tưởng đã nghe được một đoạn tình thoại âu yếm.

"Không nói với cô ở buổi phỏng vấn là sợ người ngoài nghĩ cô dựa vào quan hệ." Gia giáo của một công tử hào môn khiến hắn luôn thẳng lưng, đoan chính như núi xanh, cũng giống như phong cách làm việc nổi tiếng của hắn trong giới - tỉ mỉ, quyết đoán và dứt khoát.

"Vẫn là đàn anh suy nghĩ chu đáo." Phồn Hạ nói, trong giọng nói chứa đựng ý cười.

"Tổng giám đốc, cà phê của ngài đây." Trang Niệm bưng cà phê vào.

Dung Tu hờ hững liếc nhìn tách cà phê trên bàn, thản nhiên nói: "Để đó đi, về làm việc đi."

"Vâng, vậy chúng tôi xin phép ra ngoài trước." Trang Niệm như trút được gánh nặng lùi ra ngoài, tiện tay kéo Phồn Hạ đi cùng, còn không quên ân cần đóng cửa lại.

Cánh cửa nặng nề khép lại, văn phòng lại trở về không gian kín mít. Phong cách trang trí chủ yếu là màu đen trầm, dù là ban ngày cũng mang vẻ âm u, như màn đêm tĩnh lặng đặc sệt bám lấy căn phòng.

Trong màn đêm tĩnh lặng khó hiểu này, đột nhiên vang lên một tiếng thở dài thỏa mãn.

Dung Tu, người luôn đứng thẳng như ngọn núi xanh, giờ đây mềm nhũn tựa như ngã vào chiếc ghế da đen trong văn phòng. Đôi tay thon dài tuyệt đẹp của hắn đặt lên nút thắt Windsor ở cổ áo, giật mạnh chiếc cà vạt một cách thô bạo, cổ áo vốn chỉnh tề bị kéo thành những nếp nhăn lộn xộn, lộ ra yết hầu đang bị bó chặt.

"Phồn Hạ..." Dung Tu ngửa đầu dựa vào lưng ghế, đôi môi mỏng khẽ niệm tên cô. Chiếc kính không gọng bị hắn tùy tiện vứt sang một bên, cổ tay áo che khuất đôi mắt lạnh lùng, lộ ra đường quai hàm tinh xảo hoàn mỹ, yết hầu không còn bị kìm nén mà trượt lên xuống tùy ý, dưới vẻ ngoài cấm dục lạnh nhạt, lòng bàn tay hắn đã ướt đẫm mồ hôi mỏng: "Cuối cùng cũng đợi được em rồi."

"Trợ lý Phồn, công ty có nhà ăn nhân viên, đồ ăn khá ngon, buổi trưa cô có thể đến thử." Gần đến giờ ăn trưa, Trang Niệm vừa nghịch điện thoại vừa nói với Phồn Hạ.

[Hạ Hạ, ngày đầu tiên làm việc thế nào? Buổi trưa cùng nhau ăn cơm nhé, anh đợi em ở nhà ăn nhân viên.]

Một tin nhắn điện thoại đến, Ôn Lan Sinh còn kèm theo một biểu tượng cảm xúc nũng nịu đáng yêu.

Phồn Hạ dừng công việc trong tay, bình tĩnh trả lời: [Cũng được, gặp ở nhà ăn.]

Đồng thời cô đáp lại ý tốt của Trang Niệm: "Thư ký Trang không đi sao?"

"Tôi đang giảm cân, tự làm bữa ăn giảm cân ở nhà rồi."

"Vậy còn tổng giám đốc?" Phồn Hạ hỏi.

Trang Niệm lắc lắc điện thoại: "Đây không phải là đang gọi món cho ngài ấy sao? Cậu ấm nhà giàu khẩu vị kén chọn, thường thì sẽ không ăn ở nhà ăn nhân viên, mỗi ngày đều phải gọi món ở nhà hàng ngài ấy thích."

Lời vừa dứt, cửa phòng làm việc của tổng giám đốc mở ra, Dung Tu chỉnh lại khuy măng sét áo vest rồi bước ra.

"Tổng giám đốc." Vừa nhìn thấy Dung Tu, Trang Niệm liền cứng đờ người: "Hôm nay ngài muốn ăn gì? Tôi gọi món cho ngài."