Chương 20

Nhưng nghĩ lại cũng phải, một người mạnh mẽ như Dung Tu, có thể thản nhiên nói ra những lời bị coi là đại nghịch bất đạo như ”bố không nhận càng tốt”, “đá luôn ông ta ra khỏi hội đồng quản trị”, thì hẳn là quan hệ với gia đình cũng không quá tốt.

"Tổng giám đốc đến nhà rồi." Phồn Hạ dìu Dung Tu lên phòng ngủ tầng hai, nhưng đôi tay đang say sưa mơ màng của hắn đột nhiên vòng lấy cổ cô, l*иg ngực khẽ phập phồng áp sát vào người cô, đầu vùi vào hõm cổ cô như một chú mèo con quyến luyến cọ cọ.

Bên ngoài cửa sổ, những hạt mưa lất phất, như một chất xúc tác đặc biệt, gợi lên sự ái muội khó tả.

Phồn Hạ siết chặt tay vịn cầu thang, hít một hơi thật sâu, dìu Dung Tu vào phòng ngủ, rồi không quay đầu lại mà rời đi.

Nghe tiếng bước chân vội vã của Phồn Hạ rời đi, ánh mắt say sưa của Dung Tu dần tan biến, sự lạnh lùng và lý trí thường ngày lại nổi lên. Hắn cô độc và u sầu đứng trước cửa sổ sát đất, thành thạo lấy ra một bao thuốc lá, ngọn lửa xanh nhạt bùng lên, điếu thuốc cháy đỏ rực, khói thuốc lan tỏa trên đôi mày ảm đạm của hắn.

Nhìn Phồn Hạ lái xe đi nhanh như tránh tà, mắt Dung Tu nhói đau, hắn hút mạnh hai hơi, điếu thuốc nhanh chóng cháy hết rồi tắt lịm. Tàn thuốc bạc phếch rơi xuống đất, tia sáng duy nhất tắt ngấm, dáng người gầy gò của Dung Tu bị bóng tối nuốt chửng.

***

"Tổng giám đốc, đây là báo cáo từ bệnh viện khu Tiên Dương gửi đến. Tôi đã kiểm tra một lượt, không có vấn đề gì, mời ngài xem qua." Ngày hôm sau, Phồn Hạ đi làm như thường lệ, cầm tập tài liệu cấp dưới nộp lên cho Dung Tu xem.

"Được." Dung Tu lật báo cáo để duyệt, nhưng bàn tay đang nắm chặt những trang giấy mỏng manh lại vô cùng căng thẳng, cứng đờ như bị đông cứng. Hắn vừa hồi hộp vừa mong đợi hỏi: "Tối qua tôi say rượu, cảm ơn cô đã đưa tôi về... Tôi không làm gì quá đáng chứ?"

Mắt Phồn Hạ khẽ động, nụ cười trong sáng dịu dàng: "Không có, tửu lượng của ngài rất tốt."

"Thật sao?" Dung Tu ngẩng đầu hỏi, nhưng khi nhìn thấy cổ cô, bàn tay đang siết chặt tài liệu suýt chút nữa đã làm rách giấy: "Thật sự không có gì sao?"

Phồn Hạ gật đầu: "Thật, ngài rất ngoan, tôi đã đưa ngài về đến nhà rất nhanh."

"... Vậy thì tốt." Dung Tu cúi đầu, ở góc mà Phồn Hạ không nhìn thấy, khóe môi mỏng khẽ cong lên một nụ cười tự giễu. Cười chính mình tự lừa dối bản thân, vọng tưởng dựa vào đêm ái muội đó mà lay chuyển tình cảm của cô dành cho Ôn Lan Sinh, vọng tưởng chia cắt một phần trong tình yêu vô bờ bến của cô dành cho Ôn Lan Sinh chuyển sang cho hắn.

Thế nhưng cô lại không hề động lòng khi đối mặt với sự cám dỗ của hắn. Ôn Lan Sinh có thể muốn làm gì cô thì làm, nhưng cô lại ngay cả chạm vào hắn cũng không muốn.

Mọi tình cảm nồng nhiệt đêm qua dường như ngay lập tức biến thành những mũi gai sắc lạnh đâm vào tim hắn, đâm ra vô số vết thương rỉ máu, chế nhạo hắn là kẻ si tâm vọng tưởng, tự huyễn bản thân.

"Báo cáo tôi đã xem rồi, không có vấn đề gì, cô mang xuống đi." Môi Dung Tu trắng bệch, giọng nói đè nén, khẽ run.

Phồn Hạ gật đầu.

Vừa ra khỏi cửa, Trang Niệm đã đến trước mặt cô nói: "Trợ lý Phồn, hai giờ chiều, tổng giám đốc có một cuộc họp, cô nhớ ghi biên bản nhé... Ồ~~~" Trang Niệm nheo mắt, tròng mắt suýt nữa rớt ra khỏi người Phồn Hạ.

Phồn Hạ khó chịu lùi lại một bước, cười nói: "Sao vậy?"

Trang Niệm cười chỉ vào cổ Phồn Hạ, rồi dùng giọng điệu “ai hiểu thì hiểu’ trêu chọc: "Trợ lý Phồn, tối qua chắc dữ dội lắm nhỉ."

Phồn Hạ nghe vậy, vội vàng che cổ, nhớ lại tối qua sau khi cô đưa Dung Tu về, Ôn Lan Sinh đã níu lấy cô không buông, cứ khăng khăng nói cô bị dính mùi nước hoa của Dung Tu, rồi bắt đầu làm mình làm mẩy. Cô không còn cách nào khác đành phải dỗ dành và quấn quýt cả đêm.

Thế nhưng cô không ngờ Ôn Lan Sinh lại to gan đến vậy, dám “trồng dâu” trên cổ cô, mà lại còn ở chỗ cổ áo không che được. Trang Niệm đã nhìn thấy rồi, vậy thì vừa nãy ở văn phòng Dung Tu...