Vô vàn tủi thân dâng lên sống mũi, những món cơm này là anh dậy từ năm giờ sáng, tốn gần hai tiếng đồng hồ để làm, vậy mà cô lại vứt vào thùng rác như rác rưởi. Ôn Lan Sinh bỗng thấy một nỗi khó chịu không tả xiết.
Anh quay lại phòng ngủ, rèm cửa trắng mỏng mềm mại khẽ lay động theo gió đêm mát lạnh, những hạt mưa lất phất bay vào từ cửa sổ đang mở.
Ôn Lan Sinh ngồi nghiêng bên giường, nâng bàn tay trắng nõn, đầu ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt xinh xắn đang ngủ say của Phồn Hạ. Động tác nhỏ xíu dường như làm cô tỉnh giấc, cô khẽ cựa mình, cổ áo ngủ bị kéo rộng ra, để lộ làn da trắng mịn như ngọc.
Ôn Lan Sinh mím môi, tủi thân cắn nhẹ vào vai Phồn Hạ một cái.
“Ưʍ..." Phồn Hạ nhíu mày, mơ màng tỉnh dậy. Vai cô bị cắn không đau, nhưng khiến Phồn Hạ thấy hơi lạ. Nhìn cái đầu nhỏ mềm mại đang vùi vào vai mình, giọng Phồn Hạ hơi khàn: "Anh về rồi à, sao vậy?"
Ôn Lan Sinh ngẩng đầu lên, trong mắt vừa có tủi thân vừa có giận dỗi: "Em còn hỏi sao vậy, bữa trưa anh chuẩn bị cho em, sao em không ăn, còn đổ đi nữa? Có phải em chê món ăn anh làm dở không?"
"Không phải như anh nghĩ đâu. Cơm anh nấu em ăn bao nhiêu năm nay rồi, sao lại chê được. Vốn dĩ em định ăn, nhưng có việc đột xuất phải ra ngoài một chuyến, quên không cho vào tủ lạnh. Đến khi nhớ ra thì nó đã hơi bị thiu rồi."
Phồn Hạ cười véo nhẹ vào má Ôn Lan Sinh đang phồng lên vì giận, dịu dàng dỗ dành: "Đừng giận nữa được không?"
Ôn Lan Sinh vòng tay ôm cổ Phồn Hạ, nghe cô giải thích thì cơn giận mới dịu đi chút.
"À phải rồi, lúc tan làm nhà thiết kế Thẩm có nói nhẫn kim cương làm xong rồi, em tiện đường lấy về luôn." Phồn Hạ chuyển đề tài, lấy hộp nhẫn từ ngăn kéo tủ đầu giường ra.
Thiết kế hoa diên vĩ mà Ôn Lan Sinh yêu thích được làm tinh xảo sống động, xung quanh đính vô số viên kim cương nhỏ li ti như những vì sao bao quanh viên kim cương chính được cắt gọt hoàn hảo.
Mắt Ôn Lan Sinh sáng lên, nhanh chóng quên đi sự khó chịu vừa rồi, trong lòng chỉ còn chiếc nhẫn hoa diên vĩ lấp lánh ánh sáng. Đây là nhẫn cưới mà anh và Phồn Hạ sẽ đeo cả đời, là bằng chứng cho tình cảm thân mật của họ.
"Anh thích không?" Phồn Hạ bật đèn trần, kim cương dưới ánh sáng đầy đủ càng thêm rực rỡ.
"Anh thích lắm." Ôn Lan Sinh kích động gật đầu, chìa tay ra nói với Phồn Hạ đầy mong đợi: "Hạ Hạ, em đeo giúp anh được không?"
Phồn Hạ cưng chiều cười: "Được thôi."
Chiếc nhẫn kim cương được thiết kế riêng cho Ôn Lan Sinh vừa vặn hoàn hảo với bàn tay anh, bông hoa diên vĩ xinh đẹp nhưng không phô trương như nở ra từ xương ngón tay anh. Ôn Lan Sinh vui mừng khôn xiết, ngồi lên đùi Phồn Hạ, hai tay ôm cổ cô chẳng chút giữ kẽ, như chú cún nhỏ điên cuồng hôn: "Hạ Hạ, anh muốn nhanh nhanh cưới em quá, ngày nào cũng nhìn chằm chằm vào lịch, than thở sao thời gian trôi chậm quá."
Phồn Hạ bị anh hôn đến phì cười: "Nhanh thôi, đừng vội."
Ôn Lan Sinh nằm sấp trên vai cô, khuôn mặt hạnh phúc nhìn chiếc nhẫn cưới trên tay, đột nhiên anh đeo chiếc nhẫn cưới nữ vào tay Phồn Hạ, rồi đan chặt mười ngón tay vào nhau, lấy điện thoại chụp một bức ảnh, đăng lên mạng xã hội.
Mười một giờ đêm, đối với người dân Đế Đô quen với cuộc sống về đêm thì chưa phải là muộn. Bài đăng của Ôn Lan Sinh nhanh chóng nhận được nhiều lượt thích, toàn bộ đều là những lời chúc phúc.
Ôn Lan Sinh khoác tay Phồn Hạ, nài nỉ: "Hạ Hạ, em cũng đăng một bài lên mạng xã hội được không?"
"..."
Ôn Lan Sinh nũng nịu không buông: "Anh năn nỉ đó, anh muốn cho tất cả mọi người biết chúng ta sắp kết hôn rồi, nhẫn cưới của chúng ta đẹp đến mức nào."
Đắm chìm trong hạnh phúc, Ôn Lan Sinh nôn nóng muốn chia sẻ niềm vui này với cả thế giới.
"... Được rồi." Phồn Hạ khẽ thở dài, không cưỡng lại được sự kiên trì của Ôn Lan Sinh, cũng dùng bức ảnh tương tự đăng lên mạng xã hội, kèm theo dòng chữ giống hệt Ôn Lan Sinh: “Trọn đời chỉ một người”.