Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Ám Ảnh Cuồng Si

Chương 11

« Chương TrướcChương Tiếp »
Bảy rưỡi sáng, Phồn Hạ sửa soạn xong xuôi chuẩn bị đi làm thì Ôn Lan Sinh bất chợt chạy vội ra cửa gọi cô lại: "Khoan đã."

"Sao vậy anh?" Phồn Hạ hỏi.

Ôn Lan Sinh đưa tay, giúp cô vuốt phẳng cổ áo sơ mi màu xanh nhạt hơi cong lên, rồi cầm lấy hộp cơm đã chuẩn bị sẵn từ lúc nào đưa cho cô, cười dịu dàng: "Anh làm bữa trưa cho em đó."

Phồn Hạ nhận lấy hộp cơm nặng trịch, ngạc nhiên: "Anh chuẩn bị từ lúc nào vậy?"

Tối qua hơn một giờ anh mới về, sau đó lại làm đến hai giờ sáng, chắc chắn không có thời gian nấu cơm.

Ôn Lan Sinh cười rất nhẹ, còn hơi tinh quái: "Khoảng hơn năm giờ sáng, tranh thủ lúc em còn ngủ. May mà không đánh thức em."

"Vậy anh đâu có được nghỉ ngơi đàng hoàng? Lát nữa anh còn phải đi chăm sóc dì nữa." Phồn Hạ cụp mắt xuống, thản nhiên nói: "Lần sau đừng vất vả thế nữa."

"Trước đây vì đi làm không có thời gian làm cơm hộp cho em, giờ anh xin nghỉ rồi, có thời gian rồi, có thể làm cho em mỗi ngày." Ôn Lan Sinh cười, khuôn mặt thanh tú dịu dàng dần áp vào ngực Phồn Hạ, hai tay ôm chặt lấy cô, giọng nói tràn đầy mong đợi về tương lai: "Đợi sau này kết hôn, anh sẽ nghỉ việc, chuyên tâm ở nhà làm nội trợ toàn thời gian, chăm sóc gia đình, được không?"

"Được." Phồn Hạ đáp, trong đôi mắt dịu dàng ánh lên tia sáng sâu thẳm.

***

Đến công ty, Trang Niệm vẫn chưa tới, văn phòng im ắng lạ thường.

Vừa bước vào, Phồn Hạ đã thấy cánh cửa lớn bằng gỗ trầm chạm khắc hình núi non khẽ hé mở, bên trong tĩnh lặng và tối tăm như một thế giới khác.

Cô bỗng nhớ lại lúc tan sở hôm qua, hình dáng gầy gò bị ánh đèn lạnh lẽo bao trùm, và nốt ruồi son quyến rũ dưới mắt. Bước chân cô không tự chủ mà tiến đến, vừa đến cửa, một làn rượu nồng nặc xộc thẳng vào mặt, bên cạnh cửa còn có một chai rượu ngoại đã cạn.

Phồn Hạ khẽ gõ cửa, gọi một tiếng "Tổng giám đốc".

Bên trong cửa truyền ra một tiếng động yếu ớt, Phồn Hạ thử bước vào. Ánh bình minh mang theo hơi sương ẩm ướt chiếu vào, cũng làm sáng bừng dáng vẻ Dung Tu đang nằm trên ghế sofa da đen, mắt khẽ nhắm vì say rượu. Bàn tay thon dài rũ xuống vô lực, chiếc điện thoại tự động tắt nguồn rơi trên tấm thảm, không khí xung quanh dường như vẫn còn vương mùi rượu nồng.

Phồn Hạ chưa từng thấy Dung Tu say mèm đến vậy. Dung Tu trong ký ức của cô luôn thanh cao kiêu ngạo, không động đến một giọt rượu trong các hoạt động câu lạc bộ. Mọi cử chỉ đều toát lên khí chất quý phái được nuôi dưỡng từ gia thế đỉnh cao, là bông hoa trên đỉnh núi cao mà nhiều người trong trường ngưỡng mộ.

Xem ra thời gian thật sự có thể thay đổi một người.

Phồn Hạ không biết vì sao Dung Tu lại say mèm một mình trong văn phòng, thậm chí không về nhà. Nhưng cô vẫn nhẹ nhàng bước tới, ngồi xổm trước mặt Dung Tu khẽ gọi: "Tổng giám đốc? Tổng giám đốc? Tỉnh dậy đi."

Hàng mi nặng trĩu của Dung Tu khẽ động đậy, đôi mắt vẫn còn mơ màng vì say mở ra. Nhìn thấy Phồn Hạ trước mặt, ánh mắt Dung Tu lướt qua một tia mừng rỡ khó nhận ra: "Phồn Hạ, sao em lại quay lại rồi?"

Quay lại? Xem ra ngài ấy đã say đến mức không còn khái niệm về thời gian nữa.

Phồn Hạ nhặt chiếc điện thoại dưới đất lên, đặt lên ghế sofa rồi nói: "Tổng giám đốc, bây giờ đã là ngày hôm sau rồi."

"Ngày hôm saui?" Dung Tu hơi ngạc nhiên, muốn đứng dậy, nhưng di chứng sau khi say rượu khiến hắn chóng mặt, đành phải ngồi lại trên ghế sofa. Tay hắn chạm vào chiếc áo vest mà đêm qua hắn tùy tiện cởi ra. Cảm giác trơn nhẵn như một gáo nước lạnh dội vào đầu. Hắn cúi đầu nhìn chiếc áo sơ mi trắng nhăn nhúm trên người, nghĩ đến cảnh mình say rượu không chút tỉnh táo nào đều bị Phồn Hạ nhìn thấy, sự mừng rỡ trong mắt hắn vụt tắt như sao băng.

Khoảnh khắc này, Dung Tu thà rằng người bước vào là Trang Niệm, là người nhà hắn, thậm chí là Ôn Lan Sinh.

Hắn khó xử quay người lại, nghiêng mặt về phía Phồn Hạ, giọng khàn khàn nói: "Tôi biết rồi… Cô ra ngoài đi."
« Chương TrướcChương Tiếp »