Chương 1

[Tin mới nóng hổi, vừa thổi vừa nghe đây! Mọi người biết trợ lý tổng giám đốc mới đến của công ty mình là Phồn Hạ không? Nghe nói là sinh viên ưu tú của Đại học Đế Đô, lại còn là phụ nữ nữa chứ.]

Tại bộ phận hành chính của tập đoàn Sơn Hải, khu vực văn phòng rộng lớn được chia thành những ô vuông ngăn nắp, nhưng điều đó cũng không thể dập tắt được ngọn lửa hóng hớt của các nhân viên.

Rất nhanh sau đó, vô số người đã trả lời trong nhóm chat: [Nữ á? Tôi không tin! Chẳng phải tổng giám đốc luôn tránh hiềm nghi, chưa bao giờ tìm trợ lý là nữ sao? Nếu không phải trợ lý nam trước kia lớn tuổi, muốn về quê sinh con, thì làm sao tổng giám đốc lại tìm trợ lý mới?]

[Thật mà, tôi lừa các cậu làm gì. Sáng nay tôi cùng trưởng phòng đi báo cáo công việc với cấp trên, tận mắt nhìn thấy trợ lý mới, á á á ~~] Người tung tin ôm ngực, nhớ lại dáng vẻ của trợ lý mới mà mặt đỏ bừng: [Tôi chưa bao giờ thấy người phụ nữ nào đẹp đến vậy, thậm chí có thể dùng từ "tuyệt sắc" để hình dung, con nai nhỏ trong lòng tôi sắp lủng tim tôi mất rồi!]

[Xem cái bộ dạng vô dụng của cậu kìa, có đẹp đến thế không? Có đẹp bằng các ảnh hậu nổi tiếng hiện nay không?] Ai đó nói trong nhóm.

[Các cậu không phải đoán già đoán non, tôi chụp trộm được một tấm này.] Người tung tin gửi bức ảnh chụp trộm quý giá trong điện thoại vào nhóm.

Trong ảnh, Phồn Hạ khoảng 25, 26 tuổi, mặc một chiếc áo sơ mi trắng đơn giản rộng rãi, tay áo xắn hờ hững đến khuỷu tay, mái tóc dài mềm mại buông xõa, làn da trắng lạnh, đôi mắt dịu dàng như ngậm nước. Chỉ một góc nghiêng mặt hờ hững thôi cũng đủ nổi bật giữa đám quản lý và cổ đông mặc vest chỉnh tề, khí chất thanh cao thoát tục.

Trong xã hội nữ tôn vốn quen với việc tiêu thụ nhan sắc nam giới, trai đẹp nhiều vô kể, nhưng gái đẹp mới là tài nguyên quý hiếm hàng đầu thực sự.

"..." Sau khi bức ảnh được gửi đi, nhóm chat im lặng vài giây, rồi sau đó tin nhắn mới và đủ loại biểu tượng cảm xúc ùa về như thủy triều.

[A a a! Tía má ơi! Người đẹp như vậy thật sự tồn tại sao?]

[Điên rồi! Điên thật rồi!]

[A cứu mạng - trái tim tôi bị đâm trúng rồi!]

[A a a - chị trợ lý xinh đẹp ơi, xin hãy nhìn em!]

[Cút! Đừng có mơ tưởng đến vợ của tôi!]

[Thật không dám giấu, vợ đã ở trên giường tôi rồi!]

[Tiểu Tiêu, anh thật vô liêm sỉ!]

Khác với đám đồng nghiệp trong văn phòng đang điên cuồng "liếʍ láp" nhan sắc, ở một góc khuất có thể gọi là hẻo lánh, Ôn Lan Sinh chống cằm, dung mạo thanh tú tuấn dật, mái tóc đen mềm mại hơi xoăn như rong biển, khi cười đôi mắt tựa như ngâm trong ánh trăng, những ngón tay thon dài sạch sẽ khẽ gõ trên mặt bàn, nhìn đám đàn ông này đang phát cuồng vì Phồn Hạ trong nhóm chat.

Một đám ruồi nhặng chỉ dám nhìn ảnh chụp trộm, phát tình điên cuồng trong nhóm chat riêng tư, hoàn toàn không biết vị hôn phu của chính chủ đang ngồi ngay bên cạnh họ, nhìn những hành động lố bịch của họ. Trong lòng Ôn Lan Sinh không hề có chút ghen tuông nào, ngược lại còn có một loại đắc ý khó hiểu.

Phồn Hạ mà bọn họ cầu còn không được, đã hẹn hò với anh từ thời trung học, tháng sau sẽ tổ chức lễ đính hôn.

Ôn Lan Sinh gần như có thể tưởng tượng ra vẻ mặt khó xử đến mức muốn độn thổ của đám đàn ông này khi anh gửi thiệp mời đính hôn đến tay họ... Ôn Lan Sinh khẽ cười không tiếng động, trong đôi mắt mềm mại thoáng qua vẻ khinh miệt như nhìn kiến cỏ, rồi tiếp tục cúi đầu làm việc.

"Môi trường cấp cao chắc cô đã quen rồi, bây giờ tôi sẽ dẫn cô đi xem văn phòng của tổng giám đốc và khu vực làm việc của cô." Trang Niệm, nam thư ký riêng của tổng giám đốc, mỉm cười nói với Phồn Hạ.

Phồn Hạ khẽ gật đầu, nụ cười dịu dàng lễ phép: "Làm phiền anh rồi."

"Không... không phiền đâu, cô đi theo tôi." Trang Niệm khẽ siết chặt tập tài liệu trong tay, kinh ngạc nhận ra rằng một kẻ lão luyện nơi công sở như anh vậy mà cũng có lúc lắp bắp khi nói chuyện với phụ nữ.

Nhưng... Trang Niệm không nhịn được lại liếc trộm Phồn Hạ một cái, chiếc áo sơ mi trắng tinh khôi mặc trên người cô, khí chất thanh nhã như nước, nhưng lại vô cùng cuốn hút, mỗi cử chỉ đều toát ra một sức hấp dẫn kỳ lạ, khiến người ta dừng chân, không kìm được mà cứ nhìn trộm mãi.