Chương 49

Editor: SoleilNguyen

“Thành chủ đại nhân nói đúng!” Hòa Quang đẩy cửa tiến vào, liên tục ho khan.

“Được rồi, được rồi, tôi biết rồi.” Murphy đáp lại.

“Nhã Quang vẫn chưa khỏe sao?” Siren nhìn Hòa Quang mặt không còn chút máu: “Cậu như vậy không phải là cách.”

“Gần đây Nhã Quang hóa thú ngày càng nghiêm trọng, tôi rất sợ có một ngày nó sẽ trở lại trạng thái thú.” Hai tay che mặt, mắt Hòa Quang đỏ bừng, đau khổ lên tiếng.

“Ellen vẫn chưa có tin tức sao?” Hòa Quang nhìn thẳng vào Murphy, ánh mắt tràn đầy hy vọng.

“Không có.” Murphy không đành lòng lắc đầu, không dám nhìn ánh mắt tàn tạ của Hòa Quang, bước ra ngoài.

Siren suy nghĩ một chút, nói với Hòa Quang: “Cậu lấy tài liệu điều trị của Nhã Quang, cùng với những thay đổi gần đây về cơ thể và liều lượng thuốc ra, chúng ta cùng nghiên cứu một chút.”

Nhìn Hòa Quang vẫn nhíu mày, lại nói: “Nhiều hướng đi cũng tốt.”

Hòa Quang dùng quang não chiếu tài liệu lên không trung, hai người bắt đầu thảo luận.

Trong khi đó, Mộ Thanh đang vô cùng buồn chán, trăm năm mới ra ngoài đi dạo một lần.

Người gác cổng ban đầu định đi theo cậu, nhưng nhớ lại phó thành chủ đã nói cậu là bạn đời quý giá của thành chủ đại nhân, nên đã bỏ đi suy nghĩ đó. Đó là bạn đời của Siren, cần đến một kẻ yếu đuối như hắn bảo vệ sao? Nghĩ lại cũng không có khả năng.

Vì vậy Mộ Thanh một mình vui vẻ đi ra ngoài.

Cậu mặc một chiếc áo choàng đen, quấn mình lại, cảm thấy vừa phấn khích vừa lo lắng, đây là lần đầu tiên cậu ra ngoài mà không có người đi cùng, nhìn cái gì cũng cảm thấy tò mò.

Thế giới bên ngoài như một thiên đường mới, Mộ Thanh ngạc nhiên nhìn những đôi tai và chiếc đuôi lông xù của người khác, khuôn mặt phấn khích đỏ bừng.

Một mình đi dạo, thỉnh thoảng dừng lại xem những món đồ mới lạ.

Một mình đi loanh quanh không có mục đích, đến khi cậu phát hiện trời đã tối, cậu đã không thể tìm thấy đường về.

Mộ Thanh nghi hoặc nhìn ngã tư này, sao lại cảm thấy mình vừa mới đi qua vậy.

Những tòa nhà xa lạ khiến cậu có chút cảm giác hoảng sợ.

Cậu vừa định lấy quang não ra, lại phát hiện quang não không thấy đâu.

Lần này, Mộ Thanh hoàn toàn ngẩn ra!

Phải làm sao bây giờ?

Trong khi cậu đang lo lắng đến sôi sục, trước mắt xuất hiện một đôi tay, cùng với giọng nói quen thuộc vừa mới nghe sáng nay: “Tiểu hùng tử, lạc đường à?”

Giữa muôn vàn ánh đèn, gặp được người quen thật sự vui không thể tả, giờ cậu không còn tức giận với Thắc Nhĩ Tu Tư như hồi sáng nữa.

Ánh mắt cậu sáng ngời nhìn về phía hắn: “Chào anh, có thể đưa tôi đến nơi Siren ở không?”

Thắc Nhĩ Tu Tư nhìn nụ cười rực rỡ, ánh mắt lấp lánh của tiểu hùng tử, không nói gì.

Không còn cách nào, hắn hiện tại hoàn toàn chìm đắm trong sự dễ thương của tiểu hùng tử, không thể tự thoát ra, sao lại có một tiểu hùng tử mềm mại dễ thương như vậy chứ.

Buổi chiều hắn vô tình thấy bóng dáng tiểu hùng tử liền đi theo, ở nơi mà cậu không nhìn thấy đã giải quyết rất nhiều người có ý đồ xấu với tiểu hùng tử.

Đến tối, như một kẻ biếи ŧɦái nhìn tiểu hùng tử quay vòng vòng tại chỗ, tiểu hùng tử lạc đường, nhưng dáng vẻ lạc đường của cậu cũng thật dễ thương.

Thấy Thắc Nhĩ Tu Tư không nói gì, Mộ Thanh sốt ruột: “Siren sẽ trả cho anh rất nhiều phần thưởng.”

Aiz, câu này sao nghe quen quá, Mộ Thanh nghĩ một chút, không phải là Nhã Quang từng nói với cậu sao?

Không khỏi ngượng ngùng gãi gãi má.

Nghe thấy “Siren”, Thắc Nhĩ Tu Tư lập tức tỉnh táo lại, nhìn tiểu hùng tử mặt đầy lo lắng, rũ mắt thở dài: “Đừng lo, tôi sẽ đưa em đến nơi cần đến.” Đưa cậu trở về ngôi nhà thật sự.

Mộ Thanh không nghe ra ý nghĩa trong lời nói của Thắc Nhĩ Tu Tư, vui vẻ mở miệng, cúi người cảm ơn: “Cảm ơn anh.”

Sau đó ngẩng đầu nhìn người đàn ông tốt bụng này.

Thắc Nhĩ Tu Tư ánh mắt lóe lên, đưa tay che đi đôi mắt sáng ngời của tiểu hùng tử, thấp giọng nói: “Không cần cảm ơn, bởi vì chúng ta sẽ cùng nhau trở về nhà.”

Mộ Thanh còn chưa hiểu rõ lời của Thắc Nhĩ Tu Tư, một mùi thơm ngọt ngào truyền đến, cậu không tự chủ được nhắm mắt lại, sao, sao lại buồn ngủ như vậy…

Thắc Nhĩ Tu Tư bế tiểu hùng tử đã ngất xỉu, đi đường tắt trở về căn phòng của mình, đặt cậu lên giường, nhìn cậu với ánh mắt không rõ nghĩa.

Tác giả có lời muốn nói: A a, tác giả gãy tay đã viết thêm hai bài, hôm nay hoàn toàn kiệt sức (cười khóc) hy vọng các thiên thần đọc văn sẽ thích!