Chương 47

Editor: SoleilNguyen

Hắn chỉ quay đầu nhìn một cái vào bố cục hành lang, đã cảm thấy như bị cái gì đó chạm vào, nhẹ nhàng mềm mại. Tiếp theo là pheromone mỏng manh quen thuộc của hùng tử đập vào mặt.

Kinh nghiệm phong phú khiến hắn, người luôn nhanh nhẹn, như bị người ta thi triển phép hóa đá, đứng chết trân tại chỗ.

Hắn ngây ngốc nhìn tiểu hùng tử bị mình va phải ngã xuống đất, hoàn toàn không không nói nên lời.

Thị lực tốt cho phép hắn nhìn thấy gương mặt trắng nõn tròn trịa của tiều hùng tử đang đỏ lên với tốc độ mắt thường có thể thấy được, cậu xấu hổ ngã xuống đất, đôi mắt đen lớn còn mang theo một chút mơ màng, dường như hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Tiểu hùng tử dường như vừa mới tỉnh dậy, tóc tai rối bời, bộ đồ ngủ trên người có chút lộn xộn, thân hình nhỏ nhắn, cả người trông giống như một con búp bê đáng yêu.

Thắc Nhĩ Tu Tư không thể kiểm soát ánh mắt của mình, di chuyển xuống dưới, tâm trí phân thành hai luồng suy nghĩ, một bên đang mắng chửi bản thân không nên vô lý làm càn mà nhìn chằm chằm vào tiểu hùng tử, một bên lại điên cuồng ca ngợi sự dễ thương của cậu.

Khi ánh mắt chuyển đến đôi chân nhỏ không mang giày của tiểu hùng tử, Thắc Nhĩ Tu Tư nuốt nước bọt. Những ngón chân tròn trịa và mũm mĩm dễ thương chen chúc vào nhau, mu bàn chân cong cong bị dính một lớp bụi.

Thắc Nhĩ Tu Tư không thể kiềm chế, quỳ một chân xuống, cố gắng hết sức không để cơ thể run rẩy vì phấn khích, cảm nhận lòng bàn chân mềm mại, mịn màng của tiểu hùng tử, không khỏi thốt lên, nhỏ quá, cả lòng bàn chân chỉ bằng hơn một nửa bàn tay của hắn, thật tinh xảo.

Nhẹ nhàng lau sạch bụi bẩn, Thắc Nhĩ Tu Tư vô tình chạm vào lòng bàn chân của tiểu hùng tử, giả vờ không thấy cậu nhảy nhẹ lên vì nhạy cảm, kiềm chế đứng dậy, cúi người hành lễ, chân thành xin lỗi: “Thất lễ.”

Còn về trái tim đang điên cuồng đập trong l*иg ngực, chỉ có mình hắn mới có thể nghe thấy.

Mộ Thanh… Mộ Thanh đến giờ vẫn còn hơi choáng váng, sáng dậy không thấy Siren, mơ màng muốn ra ngoài tìm hắn, vì phòng ngủ trải đầy thảm lông mềm mại, cậu cũng quên mất việc mang giày, vừa định quay lại lấy thì cảm giác như đâm vào một bức tường.

Ngã xuống không kịp chuẩn bị, Mộ Thanh tức giận ngẩng đầu lên, ngạc nhiên phát hiện đây là một người lạ, suy nghĩ một lúc, có lẽ là khách nhân, không khỏi đỏ mặt, cảm thấy hơi thất lễ.

Nhưng cậu không ngờ người này lại tốt bụng đến vậy, đã tự mình lau sạch chân cho cậu, mặc dù người này vừa cúi người xin lỗi. Mộ Thanh… Mộ Thanh vừa bớt đỏ lại càng thêm đỏ, người ngoài hành tinh đều cởi mở, thích giúp đỡ mọi người như vậy sao?

Còn chưa kịp hoàn hồn, người đàn ông cao lớn, đẹp trai đó đã lấy ra một chiếc khăn lụa từ trong ngực, đặt dưới chân cậu, đồng thời giúp cậu đứng dậy.

Mộ Thanh rút tay ra, chân dẫm lên khăn của người khác, chỉ cảm thấy toàn thân có gì đó không đúng, người này, người này sao lại có cảm giác như đang ve vãn mình vậy.

Bộ não phản ứng chậm chạp cuối cùng cũng thông suốt một lần.

Vậy là vừa rồi mình bị lợi dụng sao?

Hiểu ra, Mộ Thanh tức giận nhìn chằm chằm vào người đàn ông trước mặt, vừa định mở miệng thì lại kỳ lạ ngửi thấy mùi bánh ngọt, như là bánh mì mới ra lò hòa quyện với mùi kem ngọt ngào, kèm theo hương trái cây tươi mát, và vị chocolate đậm đà.

Mộ Thanh, Mộ Thanh không tiền đồ mà nuốt nước bọt, ôm cái bụng đang kêu ọt ọt, không còn tâm trạng như vừa rồi: Thật là đói quá đi.

Cùng lúc đó không khỏi tán thưởng trong đầu: Thật sự còn có người đàn ông có mùi bánh ngọt! Nhìn cao lớn như vậy, lại có mùi bánh ngọt, đặc biệt là khi cậu đói, ngửi thấy mùi này càng muốn ăn hơn.

Cuối cùng Mộ Thanh vẫn tức giận hừ một tiếng, rồi lại chạy về phòng ngủ!

Thắc Nhĩ Tu Tư nhìn khăn tay bị tiểu hùng tử dẫm lên có chút nhăn, vẫn cúi người nhặt lên để vào ngực. Đôi mắt bình tĩnh thường ngày bỗng tràn ngập nụ cười.

Nhưng chỉ một lát sau, lại trở về trạng thái ban đầu.

Nhìn tiểu hùng tử chạy về hướng nhà chính rõ ràng, Thắc Nhĩ Tu Tư không khỏi nhíu mày: Không lẽ tiểu hùng tử là do Siren mua về? Hắn mua tiểu hùng tử rốt cuộc muốn làm gì?