Chương 42

Editor: SoleilNguyen

Mộ Thanh nhìn Nhã Quang ngây thơ, cảm thấy trước đây mình chưa bao giờ xấu hổ như vậy. Siren nhìn bé alpha đáng thương, giải vây nói: "Bởi vì hôm nay anh ấy xịt nước hoa." Ánh mắt Nhã Quang chuyển qua Siren, vẫn còn khó hiểu, vừa định mở miệng, Siren đã bình tĩnh trả lời: "Bởi vì hai chúng ta đều dùng chung một loại nước hoa."

Nhã Quang gật đầu hiểu ý.

Đôi mắt sắc bén của Hòa Quang nhìn thấy vết cắn mơ hồ trên dái tai trắng nõn của Mộ Thanh, trong lòng đột nhiên hiểu rõ.

Cáp Văn nghe xong rất nhiều lời nói khiến trái tim mình tổn thương, không nhịn được trừng mắt nhìn người nào đó đang lãng vãng xung quanh xin lỗi hắn, sau đó đằng đằng sát khí đạp cửa bỏ đi. Carlos cũng nhanh chóng đuổi theo.

Ăn sáng xong, Mộ Thanh hưng phấn thúc giục Siren dẫn cậu đi học cơ giáp.

Trong phòng huấn luyện, Mộ Thanh ngoan ngoãn ngồi trên ghế, chăm chú nhìn Siren bên cạnh gõ gõ đánh đánh, sau khi quan sát một hồi, cậu vẫn do dự nói: "Siren, anh xác định đây là cơ giáp sao?"

Không phải tất cả cơ giáp đều cao lớn uy mãnh sao?

Tại sao thứ trên tay Siren lại tinh xảo nhỏ gọn đến vậy?

Theo tỷ lệ của cơ giáp, nó thực sự rất nhỏ gọn, cao gần bằng một nửa Siren, toàn thân đều màu bạc, tỏa ra ánh sáng chói mắt, biểu tượng đặc biệt của u linh hạm được in trên thân máy, nhưng sử dụng thứ này đối mặt với kẻ địch không cảm thấy xấu hổ sao? Kẻ địch chắc chắn sẽ cười vô mặt…

Cơ giáp này quá nhỏ!

Siren vặn chiếc ốc vít cuối cùng, đỡ cơ giáp đứng lên, giải thích với Mộ Thanh đang sững sờ: "Bé cưng, em cũng biết mình không có nhiều sức lực."

Mộ Thanh thất vọng liếc nhìn Siren: Không nhiều gì chứ, rõ ràng là ít đến mức không thể nào ít hơn.

Nhìn thấy đôi mắt nhỏ buồn bã của Mộ Thanh, Siren không khỏi ôm toàn bộ người nọ vào lòng, dùng cằm nhẹ nhàng xoa xoa đỉnh đầu cậu: “Xét thấy thể lực của em, nên anh đã sửa đổi lại toàn bộ thiết bị năng lượng của cơ giáp một lần nữa, nhưng em yên tâm, các chức năng cơ bản vẫn phải có, hơn nữa vật liệu được sử dụng trong cơ giáp này đều là hàng cao cấp, đều có cùng nguồn gốc với u linh, khả năng phòng ngự rất mạnh.”

Mộ Thanh ngượng ngùng gãi gãi má, ngẩng đầu chạm vào môi Siren, nhỏ giọng nói: "Cảm ơn."

Siren nâng cằm Mộ Thanh, nhìn chằm chằm vào alpha nhỏ yêu quý của mình, vẻ mặt nghiêm túc: "Vì em, anh sẵn sàng làm bất cứ điều gì." Vì vậy, không cần phải nói lời cảm ơn.

Mộ Thanh phấn khích trước những lời âu yếm của Siren, cười đến nỗi cong đôi mắt.

Đột nhiên ngồi thẳng dậy, Mộ Thanh nhớ ra một việc, nhìn Siren ngày càng đẹp trai, thở phì phò nói: "Sau này anh không được làm như vậy nữa."

Siren nghi hoặc: "Làm gì cơ?"

“Thì là, thì là liếʍ ngón tay đó.” Mộ Thanh không khỏi lại đỏ lỗ tai, nghĩ nghĩ, lại bổ sung: “Không được làm vậy trước mặt người khác.”

Thực ra cậu muốn nói là hắn chỉ có thể làm điều đó trước mặt cậu.

Siren ngạc nhiên nhìn Mộ Thanh, không ngờ người yêu vốn luôn chậm tiêu trẻ con của mình lại nói ra những lời chua chát như vậy.

Thấy Siren không lên tiếng, Mộ Thanh càng lo lắng: “Anh có đồng ý không?"

Siren tỉnh lại, cong đôi mắt hẹp dài, mỉm cười hứa với người yêu: “Được, được.”

Hắn cúi đầu thì thầm vào tai Mộ Thanh: “Anh sẽ chỉ làm điều đó trước mặt em.”

Siren đứng dậy bế Mộ Thanh lên, nhấn nút điều khiển cơ giáp, cơ giáp hình người màu bạc hiện ra một cái lỗ trên ngực, ghế nâng từ từ hạ xuống đất, đặt Mộ Thanh đang mờ mịt lên ghế, thắt dây an toàn, Siren dặn dò nói: "Rất đơn giản, anh đã ghi hướng dẫn sử dụng trong phòng điều khiển, lát nữa anh sẽ chiếu hình ảnh ba chiều bên cạnh em, chỉ cần vận hành theo những gì anh nói là được, đừng lo lắng."

Mộ Thanh hưng phấn gật đầu, ánh mắt lấp lánh nhìn Siren, tràn đầy mong đợi.

Đến khi Mộ Thanh bắt đầu thực sự vận hành, cậu mới nhận ra vẫn có chút khó khăn, khả năng định hướng của cậu quá kém, không thể kiểm soát được quỹ đạo phóng ra vũ khí, mà Siren cũng không có cách nào điều khiển một thứ hư vô mờ mịt như vậy, cho nên hắn chỉ có thể để Mộ Thanh tự mình luyện tập nhiều hơn.

Sau một ngày luyện tập, Mộ Thanh hoàn toàn kiệt sức, cảm giác như mình đã trở thành người tàn tật, không thể cử động được, nhăng nhăng, mệt quá. Buổi chiều Siren đã ngăn Mộ Thanh lại, khuyên cậu cứ từ từ, không nên dồn vào một lần.

Nhưng lúc đó Mộ Thanh đang hưng phấn, căn bản không nghe lọt tai, Siren không còn cách nào, đành phải để mặc cậu.

Nhưng do thể lực của Mộ Thanh tiêu hao quá mức, nên bữa tối vẫn phải do Siren sắp xếp.

Chỉ là không có ở trên bàn ăn, hai người cùng nhau ăn tối trong phòng điều khiển, không có người khác ở đây, Mộ Thanh cảm thấy tự nhiên hơn nhiều, chấp nhận cho Siren đút hết miếng này đến miếng khác, cả người đều cảm thấy hài lòng.

Siren nhìn người yêu đang vui vẻ ngồi trên đùi mình, chớp chớp đôi mắt bạc mỉm cười, dường như hắn đã tìm ra cách để khiến bạn trai của mình yên tâm chấp nhận việc đút cho ăn.

Tác giả có lời muốn nói:

Đoạn văn ngắn:

Khi những người khác có mặt:

Siren: Cục cưng, há miệng ra, ngoan (đút ăn).

Mộ Thanh: Không, em lớn rồi (từ chối).

Khi chỉ có hai người:

Siren: Cục cưng, há miệng ra, ngoan (đút ăn).

Mộ Thanh: Ngon lắm, muốn ăn cái này, cái này nữa (đầu hàng).