Chương 40

Editor: SoleilNguyen

Cậu không muốn thừa nhận tối hôm qua người khóc đầy mặt là nước mắt lại chính là mình, quan trọng nhất là cậu khóc vì thoải mái!

Hu hu, tại sao lại thế này, cậu là công a, Mộ Thanh nước mắt lưng tròng lên án, trong hoàn cảnh bình thường tình huống này hẳn phải ngược lại mới đúng.

Siren buồn cười nhìn chằm chằm vào người yêu toàn thân đều biến thành màu hồng, hôn lên vành tai hồng hào lộ ra ngoài, không có gì bất ngờ khi thấy bé con lại run rẩy. Mộ Thanh có bao nhiêu điểm mẫn cảm tối hôm qua Siren đều cảm nhận được, chưa đã thèm liếʍ liếʍ môi, Siren mỉm cười hài lòng: [Thật sự ngon vô cùng!]

Đột nhiên, Mộ Thanh hoảng sợ nói: "Siren, Ellen muốn hại anh, ngày hôm qua chắc chắn gã đã cố tình đưa quái thú vào, người đâu rồi? Chúng ta hãy bắt gã tống vào ngục giam đi." Siren nghe thấy từ quái thú, ánh mắt không được tự nhiên lóe lên.

Mộ Thanh hoảng hốt nhảy ra khỏi giường, kéo Siren đi về phía trước. Siren trở tay nắm lấy cánh tay người yêu, ôm lấy người yêu ngây thơ trẻ con của mình: "Gã đã trốn thoát rồi, đừng lo, anh đã phát lệnh truy nã." Nói xong sờ sờ cái bụng nhỏ của Mộ Thanh, ấm áp nói: "Em đói không, sáng giờ còn chưa ăn gì, chúng ta…"

Hắn còn chưa nói xong đã bị Mộ Thanh lớn tiếng ngắt lời, đây là lần đầu tiên Mộ Thanh mất bình tĩnh với Siren, vẻ mặt hiếm thấy cứng rắn, nhưng đôi mắt lại đỏ hoe, con ngươi tràn ngập đau đớn, chứa đầy nước mắt: "Anh có biết đêm qua anh suýt chết không? Suýt nữa đã bị quái thú ăn thịt! Tại sao anh lại không thèm quan tâm? Anh có thể nói cho em biết tại sao không? Hả?"

Siren trầm mặc nhìn người yêu đang kích động, mím mím môi. Hắn phải nói với cậu thế nào? Nói quái thú gầm thét dưới tầng hầm thực chất là hắn! Nói bạn trai cậu thực sự không phải là con người, mà là một con trùng tộc lai kinh tởm.

Tuy rằng Mộ Thanh rất thích Nhã Quang, cũng rất tốt với Cáp Văn.

Nhưng alpha của loài người luôn có ác cảm sâu sắc về mặt sinh lý đối với những con trùng cái của trùng tộc, hắn không dám đánh cược vào khả năng Mộ Thanh sẽ thích trùng tộc. Tỷ lệ thắng quá nhỏ!

Nhìn người yêu mặt đầy nước mắt của mình, Siren lại bước tới ôm Mộ Thanh, cố gắng mang đến cho cậu sự an toàn nhất có thể: “Anh không sao, ngoan, đừng khóc, chẳng phải anh đã nói với em khả năng hồi phục của anh rất mạnh sao?" Đau lòng lau đi nước mắt, Mộ Thanh mạnh mẽ đẩy tay Siren ra.

Xấu hổ che mặt, cậu thật sự không muốn khóc, nhưng cậu thực sự rất đau lòng, Mộ Thanh khóc nức nở: “Nhưng em đau quá, thực sự rất đau.” Siren sửng sốt: “Cục cưng đau ở đâu?”

Ấn chặt tay Siren lên trái tim mình, nước mắt của Mộ Thanh theo chiếc cằm trắng nõn, nhỏ xuống mu bàn tay của Siren: “Em biết khả năng hồi phục của anh rất mạnh, nhưng… Hic… Nhưng khi bị thương vẫn sẽ đau."

Mộ Thanh không nhịn được bật khóc: “Anh kiêu ngạo như vậy, nhất định phải rất đau mới có thể gào thét ra tiếng, em, em vô dụng, không có cách nào cứu anh, em thật sự rất đau." Vì thế em không thể tha thứ cho Ellen, gã đã khiến anh phải đau đớn như vậy!

Siren cảm thấy như những giọt nước mắt nhỏ giọt trên tay đã biến thành ngọn lửa, đốt cháy mu bàn tay làm hắn đau đớn.

Những giọt nước mắt nhỏ giọt dâng trào, tràn vào trái tim hắn, khiến hắn cảm thấy ngay cả khi Mộ Thanh muốn xé toạc trái tim mình vào lúc này, hắn cũng sẽ vui vẻ chịu đựng, bởi vì nó đã được lấp đầy bởi cậu.

Nhưng nhìn alpha nhỏ buồn bã, Siren vẫn ngọt ngào đau khổ, dù sao khóc quá nhiều cũng có hại cho cơ thể: Có cách nào để khiến người yêu cáu kỉnh của mình ngừng khóc được không?

Ánh mắt đảo quanh căn phòng, Siren liếc nhìn một mô hình cơ giáp kim màu hồng, hai mắt sáng lên.

Trong lúc Mộ Thanh đang buồn bã, trước mắt đột nhiên xuất hiện bàn tay to với khớp xương rõ ràng của Siren, hử? Cậu nghi hoặc nhìn về phía trước, Siren đang chăm chú nhìn mình.

"Cục cưng lại đây, sau này mỗi ngày anh sẽ dạy em cách vận hành cơ giáp, như vậy em học xong rồi có thể bảo vệ anh." Mộ Thanh ngạc nhiên mở to mắt: “Thật sao?"

Siren trịnh trọng gật đầu.

"Nhưng em dường như không có đủ thực lực." Mộ Thanh nhớ lại kiến thức mà Hòa Quang đã dạy trước đây, có chút thất vọng, yêu cầu cơ bản nhất của cơ giáp là một alpha thân thể trưởng thành, đây mới chỉ là bước đầu tiên, đảm bảo alpha có đủ sức mạnh để tự do sử dụng tay cầm.

Siren gật đầu đồng ý, bạn trai của hắn thực sự không đủ sức để vận hành cơ giáp, nhưng không ai quy định rằng đó phải là một cơ giáp thực sự.

Siren cúi đầu, dịu dàng nhìn chằm chằm vào alpha nhỏ của mình, không nhịn được hôn trộm một cái, sau đó chậm rãi nói: "Nếu không có cơ giáp phù hợp với em, vậy anh sẽ làm một cái cho em."

Mộ Thanh nhìn Siren cực kỳ tự tin và khí thế, cuối cùng bật cười: "Tuyệt quá!"

Hai mắt cậu lấp lánh nhìn chằm chằm Siren, đôi mắt trong trẻo đầy nghiêm túc: "Em nhất định sẽ học tập chăm chỉ."

Siren sửng sốt một chút, sau đó mỉm cười: "Anh cũng sẽ dạy em thật tốt."

"Một ngày nào đó, em sẽ bảo vệ Siren." Mộ Thanh kiên định nói, đôi mắt sáng ngời, tràn đầy nghiêm túc.

Tác giả có lời muốn nói:

Đoạn văn ngắn:

Mộ Thanh bật khóc: Hu, Siren, em không muốn nữa.

Siren mỉm cười: Không, cục cưng, em vẫn muốn!

Tấn Giang thực sự quá nghiêm khắc (cười hay khóc?).