Editor: SoleilNguyenViệc này không thể chậm trễ, Mộ Thanh chỉ muốn nhìn thấy cơ giáp càng sớm càng tốt, ngay cả bữa sáng cũng không muốn ăn, lại bị Siren dứt khoát từ chối, sau đêm ngày hôm qua, tính chiếm hữu của Siren đối với cậu càng lúc càng mạnh. Nửa dụ nửa hống ôm cậu vào trong ngực, hận không thể đem bữa sáng đưa đến miệng cậu.
Nhìn vẻ mặt hài lòng của Siren, Mộ Thanh chỉ muốn bổ đầu hắn ra xem bên trong rốt cuộc chứa cái gì? Cậu cũng không phải là một đứa trẻ không có tính tự chủ, có cần phải đối đãi với cậu như vậy không?
Lời lẽ chính đáng từ chối Siren đút cho ăn lần nữa, Mộ Thanh xấu hổ giận dữ trừng mắt nhìn Siren. Trước đó là do cậu quá đói nên không để ý, nhưng không có lần sau, cậu phải luôn duy trì hình tượng "công" của mình, không thể lơ là.
Siren tiếc nuối hạ tay xuống, thật đáng tiếc.
Mộ Thanh vội vàng ăn sáng, cậu muốn ăn nhanh rồi đi học cơ giáp. Cơ giáp a, trong lòng Mộ Thanh cực kỳ hưng phấn, cơ giáp trong truyền thuyết được cho là rất uy mãnh soái khí, khiến vô số alpha phải khom lưng!
Đang ăn nửa chừng, ngoài cửa bỗng có tiếng bước chân nặng nề truyền đến, Mộ Thanh ngẩng đầu, phát hiện là Cáp Văn. Tiếp đó là Carlos. Chỉ là trong hai người một người mặt không cảm xúc, một người thì hớn hở.
Mộ Thanh nhìn Carlos nhiệt tình đưa đũa và rót nước cho Cáp Văn, giống như một chú chó cọ cọ quanh người Cáp Văn, bất lực đỡ trán: [Carlos, cậu không thấy sắc mặt Cáp Văn đã âm trầm đến mức sắp nhỏ nước rồi sao? Chẳng phải trêu chọc hắn như vậy là đang tìm cái chết sao?]
“Cục cưng, há miệng ra.” Mộ Thanh theo phản xạ mở miệng, một miếng cuộn tim bắp cải hình vuông được cho vào miệng, nhai nhai rồi nuốt xuống.
Sau khi phản ứng lại, Mộ Thanh tức giận nhìn Siren đang cười! Đôi mắt Siren lóe lên, đầu ngón tay nhợt nhạt lướt qua khóe môi Mộ Thanh, đem những vết sữa còn sót lại trên đầu ngón tay hút sạch, vô tội nói: "Bị dính thức ăn."
Toàn bộ bàn ăn dường như bị ấn nút tạm dừng, yên tĩnh đến lạ thường.
Mộ Thanh… Mộ Thanh sắc mặt đỏ bừng, đầu óc không tự chủ được nhớ lại chuyện tối qua, aaaa, tại sao Siren lại làm ra chuyện biếи ŧɦái như vậy? Mộ Thanh trong lòng như sụp đổ, vội vàng gấp miếng cuộn tim bắp cải bên cạnh nhét vào miệng người nào đó, uy hϊếp nói: “Không được nói nữa, ăn cơm.”
Đáng tiếc dái tai đỏ bừng đã hoàn toàn phản bội lại cậu.
Siren mỉm cười gật đầu tuân mệnh. Khi ngước mắt lên, không ngoài dự đoán nhìn thấy khuôn mặt vặn vẹo giận dữ của Cáp Văn, ôi trời ơi, ngay cả hình dạng con người của mình cũng không điều khiển được sao? Nụ cười trên khóe miệng trở nên không còn chút ấm áp, con ngươi màu bạc lạnh lùng đến đáng sợ.
Ý định gϊếŧ người của Siren dâng trào trong lòng, quả nhiên nên gϊếŧ hắn. Trên mặt lại điềm tĩnh dùng giọng điệu dịu dàng trêu chọc bé alpha cáu kỉnh ngại ngùng nhà mình.
Cáp Văn nghiến răng nghiến lợi, cơn tức giận trong lòng không thể diễn tả được, tên Siren đáng ghét này chắc chắn đã lừa ngài Mộ Thanh đánh dấu hắn, nhìn Siren động tay động chân với Mộ Thanh cách đó không xa, nhưng ngài vẫn tỏ ra như không hề hay biết, ngây thơ đơn giản cho rằng Siren đang đùa giỡn với mình.
A, trên đời này sao lại có một người kinh tởm như Siren! Tâm hồn bẩn thỉu, tâm tư xấu xa, sự căm ghét của Cáp Văn đối với Siren trong lòng đã nâng lên một tầm cao mới.
Hắn hít một hơi thật sâu, cố gắng kìm nén cơn giận chua chát của mình: Vẫn chưa phải lúc, Cáp Văn, mày phải nhẫn nhịn, không được thất bại, nhất định phải che giấu thân phận của mình, cố gắng sống sót đến Versailles…
Ngay khi Cáp Văn đang cố gắng vực dậy tinh thần, Carlos không thể chịu được vẻ mặt ghét cay ghét đắng như thể vợ mình bị người khác cướp mất của Cáp Văn: “Bang” một tiếng ấn vào đầu Cáp Văn một cái.
Bầu không khí càng trở nên im lặng hơn, Carlos có thể lấy danh dự của gia tộc ra thề, vừa rồi hắn thật sự chỉ là không khống chế được sức lực của mình, hắn vốn dĩ chỉ muốn gõ nhẹ vào gáy Cáp Văn để nhắc nhở, nhưng không ngờ lại ụp cả mặt Cáp Văn xuống mâm.
Nhìn khuôn mặt dính đầy chất lỏng màu đen của Cáp Văn, Carlos nháy mắt trở nên lúng túng, không còn cách nào, vẻ mặt của Cáp Văn còn đáng sợ hơn vừa rồi, hắn không hề nghi ngờ rằng nếu bây giờ Cáp Văn có con dao trong tay, chắc chắn hắn sẽ chẻ mình ra làm tám khúc.
Có trời mới biết, lúc đó hắn thật sự không có cố ý!
Hòa Quang vừa bước vào đã nhìn thấy cảnh tượng này, không khỏi buồn cười, Nhã Quang bên cạnh lại không có nhiều cố kỵ như vậy mà bật cười khanh khách. Nhã Quang chạy đến bên cạnh Mộ Thanh, nhẹ nhàng ngửi ngửi: "Anh Mộ Thanh, sao mùi hương trên người anh lại khác với thường ngày vậy?"