Chương 36

Editor: SoleilNguyen

Mộ Thanh nhìn Cáp Văn đang vô cùng chán nản, gãi đầu, nhớ tới Cáp Văn cũng là con lai, trong đầu chợt lóe lên một ý tưởng: Có thể để Cáp Văn và Nhã Quang chơi cùng nhau, cả hai đều là con lai, hẳn sẽ không xảy ra mâu thuẫn. Mộ Thanh quả thực muốn cho 32 like vì sự cơ trí của mình!

Vừa định mở miệng, lại phát hiện khóe mắt Cáp Văn dường như có thứ gì đó lấp lánh, cậu không khỏi tò mò mở to mắt, đó là một vật thể hình quạt giống như vảy, lộ ra màu hồng nhàn nhạt, hình như còn có… Mộ Thanh không nhịn được lại gần, lúc này mới phát hiện bên ngoài vảy lộ ra vài lông tơ cực kỳ mỏng, chúng tiếp tục phát ra quầng sáng lấp lánh tinh xảo, nhấp nháy trên gương mặt Cáp Văn.

Cáp Văn nín thở, cảm thấy trái tim trong cơ thể đập điên cuồng, mỗi lúc một nhanh hơn. Quá gần, ngài Mộ Thanh sáp lại quá gần, đôi mắt tròn xoe trong suốt ngây thơ nhìn hắn, hắn thậm chí không dám thở, sợ cậu sẽ phản ứng lại mà bỏ đi.

Mộ Thanh thần kỳ phát hiện trên mặt Cáp Văn có thêm vài chiếc vảy, mơ hồ xuất hiện trên khuôn mặt đẹp trai của Cáp Văn. Cẩn thận quan sát cậu không biết Cáp Văn hơi quay đầu lại, ánh mắt nhìn thẳng vào phía sau Mộ Thanh, chậm rãi lộ ra một tia cười lạnh.

Cáp Văn nhìn Siren đứng ở cuối khoang tàu, khıêυ khí©h đưa gương mặt lại gần Mộ Thanh, để hắn có thể nhìn rõ. Góc độ này là do hắn cẩn thận lựa chọn, hắn dám chắc từ góc nhìn của Siren chính là Mộ Thanh đang hôn hắn.

Hắn chờ đợi, hắn không tin Siren sẽ thờ ơ.

Ah, chúa tể thành phố ác ma tàn nhẫn vô tình, âm hiểm xảo trá sẽ đối xử với người yêu đã phản bội mình như thế nào? Nụ cười trên khóe miệng hắn càng trở nên độc ác, nghe nói tính chiếm hữu của tên này không phải là một căn bệnh bình thường.

Mộ Thanh quan sát xong, chân thành thở dài: "Thật tuyệt vời!" Nói xong nhớ tới thân phận con lai của Cáp Văn, sợ hắn hiểu lầm, liền nhanh chóng giải thích: "Ý của tớ là nó rất đẹp, cậu đừng hiểu lầm."

Cáp Văn cười rạng rỡ: “Tôi là con lai giữa người cây và bướm thủy tổ nên đôi khi không thể kiểm soát được sự xuất hiện của vảy, nó khiến tôi khá đau khổ.”

Ồ, Mộ Thanh gật đầu hiểu ý, hẳn là sự kết hợp giữa thực vật và động vật không ổn định, cả hai không thể hòa hợp hoàn toàn.

Cáp Văn chớp mắt, thoải mái nói: "Cảm ơn ngài Mộ Thanh đã khen, tôi cảm thấy tốt hơn nhiều rồi."

Tốt rồi, Mộ Thanh vẫy tay chào Cáp Văn, nói lời tạm biệt rồi chuẩn bị về phòng ngủ, hôm nay tuy rằng thực vui vẻ nhưng cậu lại cảm thấy mệt mỏi không thể giải thích được.

Ngáp dài, Mộ Thanh vô thức nghĩ gần đây mình dường như trở nên “bủn rủn” hơn, sợ đau hơn trước thì không nói, buổi chiều chỉ chơi vài trò đã cảm thấy toàn thân rỗng tuếch, chẳng lẽ là suy thận?

Mộ Thanh bị chính suy nghĩ của mình kí©h thí©ɧ đến mức toàn thân run rẩy, đột nhiên không còn cảm thấy buồn ngủ nữa!

Cáp Văn đứng ở đó mặt không cảm xúc nhớ lại hành động của Siren khi quay người rời đi, khuôn mặt tối sầm đến mức nhỏ nước, khuôn mặt đẹp đẽ bị chiếu sáng bởi bức tường đèn, trắng đến đáng sợ, hắn không khỏi cau mày, không đúng, hắn đã lên một vài kế hoạch sau khi Siren bị khıêυ khí©h, nhưng tên này lại chọn khả năng khó xảy ra nhất.

Chết tiệt, rốt cuộc lão Siren này đang nghĩ cái quái gì vậy! Cáp Văn oán hận đập vào vách tường.

“Này, ngươi bị bệnh à?” Carlos dựa vào chiều cao và đôi chân dài của mình túm cổ áo Cáp Văn sang một bên: “Sao lại đập vào tường?”

Cáp Văn như muốn phun ra máu, nụ cười méo mó: "Cách xa ta một chút, nếu không ta sẽ khiến ngươi chết không có chỗ chôn."

Carlos nhướng mày, duỗi tay định xích lại lần nữa, Cáp Văn không khỏi gầm lên: "Ngươi có biết chừng mực là gì không? Ngươi là *%#* à?"

Tốc độ nói chuyện quá nhanh, hơn nữa còn là ngôn ngữ của bướm thủy tổ, Carlos chỉ nghĩ hắn đang nói vớ vẩn, kéo cổ áo lôi người đi, trong miệng lẩm bẩm oán giận: [Chỉ mới không để mắt tới ngươi một lúc, ngươi đã chạy đi mất, không phải hôm qua còn nói muốn tắm cùng ta sao?]

Cáp Văn gầm lên: “Ta nói anh em tốt có thể cùng nhau tắm, ngươi *#%*.”

Carlos ngoáy tai giả vờ như không nghe thấy, cuối cùng cũng phát hiện ra một chuyện, Cáp Văn càng tức giận hắn càng vui vẻ, hừ, tốt nhất là chọc chết hắn! Há há, càng không cho ta làm thì ta càng làm! Không phải ngươi ghét ta tắm cho ngươi sao? Ta càng muốn giúp ngươi tắm, hơn nữa ngày nào cũng phải tắm! Carlos vui vẻ nghĩ, cực kỳ đắc ý!

Tác giả có lời muốn nói: A, đóa sen trắng Cáp Văn lòng dạ hiểm độc này! Sớm hay muộn cũng sẽ có người trừng trị.